Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 52: Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình”(22)

Trước Sau

break

Sự im lặng của Mộ Chu khiến gã họ Tưởng và Khúc Bái Tịch càng thêm đắc ý. 

Họ cho rằng cô đang xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào để giải thích.

Thực tế, bọn họ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, bất kể Mộ Chu có biện minh hay khóc lóc thảm thiết, họ cũng sẽ tiếp tục tạt nước bẩn lên người cô. 

Suy cho cùng, loại chuyện thị phi này chỉ cần "tam nhân thành hổ", khiến cô thân bại danh liệt là đủ.

Thế nhưng, trước ánh mắt soi mói của mọi người, Mộ Chu không hề để lộ chút hoảng loạn nào. 

Cô bình tĩnh lấy điện thoại ra, bấm một dãy số rồi điềm nhiên nói:

"Chào cảnh sát Lưu, tôi là Mộ Chu. Tên giáo viên họ Tưởng – kẻ từng có hành vi dâm ô và quấy rối tình dục nhiều học sinh năm xưa – lại đang tiếp tục phỉ báng và quấy rối tôi. Vâng, tôi có ghi âm và ghi hình toàn bộ quá trình, tất cả đều là chứng cứ..."

"Mộ Chu!"

Tưởng lão sư gầm lên một tiếng, lao tới định cướp lấy điện thoại.

Mộ Chu vẫn bình tĩnh như không: "Hắn ta hiện đang có ý định tấn công và hành hung tôi."

Bước chân gã khựng lại, sắc mặt trắng bệch nhìn Mộ Chu.

 Vài người bạn học nhận ra sự bất thường cũng lẳng lặng đứng chắn trước mặt bảo vệ cô.

Sau khi ngắt điện thoại, Mộ Chu nhìn thẳng vào khuôn mặt vặn vẹo của gã họ Tưởng:

"Xem ra ngồi tù mấy năm vẫn không khiến ông biết hối cải."

Năm đó, vị "thầy giáo" này cậy vào vẻ ngoài nho nhã để liên tục quấy rối học sinh. Nạn nhân có cả nam lẫn nữ, nhưng vì sợ hãi uy quyền và lo sợ mất mặt nên không ai dám đứng ra tố cáo. Cho đến khi gã nhắm vào Mộ Chu.

Mộ Chu vốn là người ít nói, nhưng sau khi nhìn thấu ý đồ xấu xa của gã, cô đã kiên quyết đưa sự việc ra ánh sáng. 

Bất chấp những lời đe dọa từ gã hay sự ghẻ lạnh của cha mẹ vì cho rằng cô làm "xấu mặt gia đình", cô vẫn một mình đi báo án. 

Dưới sự hỗ trợ của cảnh sát, gã họ Tưởng cuối cùng đã bị sa thải và chịu án tù.

Biết được sự thật khác hẳn với lời kịch của gã họ Tưởng, đám bạn học kinh ngạc không thôi.

 Họ vừa sỉ nhục hành vi đê tiện của gã, vừa thán phục sự dũng cảm của Mộ Chu. 

Việc cô nhắc đến "cảnh sát Lưu" – người trực tiếp phá án năm xưa – càng khiến lời nói của cô thêm phần trọng lượng.

Tưởng lão sư lúc này đã mồ hôi lạnh đầm đìa, hai chân run rẩy. Gã mới ra tù không lâu, thừa biết hành vi phỉ báng ác ý sẽ khiến mình "vào lại" lần nữa. 

Trong cơn hoảng loạn, gã không nhịn được mà thanh minh cho mình:

"Là có người sai khiến tôi mà! Mộ Chu, em đại nhân đại lượng, tôi cũng là bị người ta ép phải tới đây thôi!"

Cách đây không lâu, có người đột ngột tìm đến gã, bảo gã tới Hải Thành và hứa cho một số tiền lớn. 

Khi biết công việc là "bôi nhọ" Mộ Chu, gã đã lập tức đồng ý. Gã vốn luôn hận cô vì đã khiến gã mất sự nghiệp và phải đi tù, nên muốn mượn cơ hội này để cô phải "xã hội tử vong" cho bõ tức. Không ngờ Mộ Chu lại cứng rắn đến mức liên hệ ngay với cảnh sát năm xưa.

Thấy dư luận xoay chiều, Khúc Bái Tịch tức đến nghiến răng. Dù cô ta không trực tiếp lộ diện khi tìm gã họ Tưởng nên không sợ bị chỉ điểm, nhưng việc cái bẫy dày công chuẩn bị bị phá vỡ khiến cô ta vô cùng nghẹn khuất. 

Cô ta vừa định đứng lên nói gì đó thì cửa phòng bao bỗng bị đẩy ra một lần nữa. 

Nhìn rõ người vừa tới, mắt cô ta sáng rực lên.

"Tần Quân Xuyên!"

Mộ Chu cũng kinh ngạc quay đầu lại.

 Nhiều người trong phòng bao nhận ra Tần Quân Xuyên, tất cả đều sửng sốt đứng bật dậy. 

Không khí đột ngột im lặng. 

Khúc Bái Tịch đang định bước về phía anh thì thấy anh chậm rãi tiến tới, đứng ngay phía sau lưng Mộ Chu. 

Anh đặt một tay lên thành ghế của cô, tư thế vô cùng thản nhiên: "Náo nhiệt quá nhỉ."

Vì buổi họp lớp hôm nay có quá nhiều tình tiết bát quái, nhiều người đã quên mất việc Khúc Bái Tịch từng ám chỉ Mộ Chu quyến rũ Tần tổng. 

Thấy anh đứng đó, lại nghe Khúc Bái Tịch gọi thẳng tên, họ liền mặc định anh tới đây là vì Khúc Bái Tịch.

Ngay cả chính Khúc Bái Tịch cũng sinh ra ảo giác đó. 

Cô ta liếc xéo Mộ Chu và gã họ Tưởng đầy đắc ý: "Thực sự rất náo nhiệt, có “người quen cũ” của Mộ Chu tới thăm hỏi đây này. Mộ Chu, sao cô không giới thiệu một chút với Tần tổng?"

Trong mắt cô ta, dù chuyện năm xưa là thật hay giả, chỉ cần phơi bày trước mặt Tần Quân Xuyên, Mộ Chu sẽ chẳng còn mặt mũi nào nhìn anh nữa. 

Một người đàn ông như anh chắc chắn sẽ ghê tởm quá khứ đầy rẫy thị phi của cô.

Nhưng, phản ứng của Tần Quân Xuyên lại nằm ngoài dự đoán của cô ta.

 Anh chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái mà cúi người sát lại gần Mộ Chu, giọng điệu vừa ôn nhu vừa có chút tủi thân: "Sao không để ý đến tôi?"

Khúc Bái Tịch trợn tròn mắt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. 

Thấy Mộ Chu vẫn im lặng, Tần Quân Xuyên khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua một lượt: "Ai làm em giận à?"

Cô bạn ngồi cạnh Mộ Chu vốn nhanh mồm nhanh miệng, lập tức kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra. 

Sắc mặt Tần Quân Xuyên càng lúc càng âm trầm, đáy mắt toát lên vẻ nguy hiểm đáng sợ khiến Khúc Bái Tịch không tự chủ được mà lùi lại một bước, ánh mắt lẩn tránh.

Mộ Chu chậm rãi đứng dậy, sắc mặt cô hơi tái đi, trông như vừa chịu ấm ức cực lớn. 

Cô ngước mắt nhìn Khúc Bái Tịch:

"Tôi cứ ngỡ cô chủ động mời tôi đi họp lớp là vì có lòng tốt, không ngờ..."

Khúc Bái Tịch ghét nhất là nhìn thấy cô giả bộ đáng thương trước mặt Tần Quân Xuyên, cô ta vội vàng chối bỏ trách nhiệm:

"Cái ông thầy Tưởng này tôi không quen, liên quan gì đến tôi chứ? Nếu cô không làm gì khuất tất thì việc ông ta tới hay không có gì quan trọng?"

Nói đoạn, cô ta còn quay sang Tần Quân Xuyên: "Tần tổng, nhân viên của anh đối với đối tác hình như không được tôn trọng cho lắm nhỉ."

Cô ta muốn nhắc nhở Mộ Chu rằng mình không chỉ là bạn học, mà còn là đối tác của sếp cô. 

Nhưng Tần Quân Xuyên lại trực tiếp nắm lấy tay Mộ Chu, giọng nói lạnh thấu xương:

"Mộ Chu là bạn gái của tôi. Khúc tổng, với tư cách là đại diện của LOP, cô đối xử với bạn gái tôi như vậy là vô cùng thiếu tôn trọng. Tôi sẽ trực tiếp trao đổi lại vấn đề này với phía LOP."

"Hai người... là người yêu?!"

Khúc Bái Tịch không thể tin nổi. 

Mộ Chu thực sự đã "câu" được Tần Quân Xuyên rồi sao?

Trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, Tần Quân Xuyên dắt tay Mộ Chu rời khỏi phòng bao. 

Gã họ Tưởng thấy Tần Quân Xuyên khí thế không phải người thường, định giải thích vài câu nhưng vừa chạm phải ánh mắt u ám của anh đã sợ đến mức đứng hình.

Rời khỏi nơi đó, sắc mặt Tần Quân Xuyên vẫn không hề khá lên. 

Anh đưa cô đến một phòng bao riêng biệt ở tầng khác. 

Ngay khi ngồi xuống, Mộ Chu nhìn khuôn mặt đang bị "mây đen" che phủ của anh, bỗng thấy có chút tủi thân: "Em làm anh mất mặt sao?"

Tần Quân Xuyên mím chặt môi như đang cố kìm nén cảm xúc, cuối cùng anh trầm giọng nói:

"Tôi đang giận em."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương