Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 46: Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình” (16)

Trước Sau

break

Đáng lẽ anh không nên thốt ra những lời gây tổn thương đến vậy.

Nhìn Mộ Chu lẳng lặng thu mình vào góc ghế lau nước mắt, Tần Quân Xuyên đưa tay đặt lên vai cô, hạ giọng nói: "Xin lỗi em."

Mộ Chu khẽ vặn người né tránh bàn tay anh, tiếp tục quay lưng lại phía đối diện. 

Đúng lúc này, chuông điện thoại của cô lại vang lên. 

Liếc qua thấy cái tên quen thuộc trên màn hình, đôi môi Tần Quân Xuyên mím chặt đầy vẻ khó chịu.

Mộ Chu tháo kính, lau vội nước mắt. 

Cô hít sâu vài nhịp để bình ổn cảm xúc rồi định nghe máy, nhưng Tần Quân Xuyên đã nhanh tay giữ chặt cổ tay cô:

"Nếu anh ta lại muốn dời giờ hẹn, em định trả lời thế nào? Hay nếu anh ta nói việc đã xong, không cần đến muộn nữa, có phải em sẽ lập tức chạy đến gặp anh ta ngay không?"

Mộ Chu chớp mắt, nghĩ đến những lời anh vừa mắng lúc nãy, cô bỗng chốc không dám trả lời. 

Sự chột dạ của cô khiến Tần Quân Xuyên vừa giận vừa bất lực, nhưng vì sợ lại làm cô tổn thương, anh đành nén giận gằn giọng:

"Từ chối đi. Bất kể anh ta nói gì, hãy từ chối buổi hẹn hôm nay."

"Hả?" Mộ Chu nhìn anh đầy khó xử, nhưng vì tiếng chuông sắp dứt, cô vẫn bấm nghe.

"Anh Quý Mẫn..."

"Mộ Chu à, chuyện bên này của anh hơi rắc rối một chút, em có thể đợi anh thêm một lát nữa không?"

Giọng nam ôn nhu truyền ra từ điện thoại.

 Ánh mắt Tần Quân Xuyên trở nên lạnh thấu xương, anh nhìn xoáy vào Mộ Chu. Cô né tránh tầm mắt của anh, im lặng trong giây lát. Đang lúc cô lấy hết can đảm định mở lời thì một bàn tay to lớn bất ngờ đoạt lấy chiếc điện thoại.

Mộ Chu sững sờ nhìn Tần Quân Xuyên cướp máy, rồi nghe anh bình thản nói vào đầu dây bên kia: "Vừa hay Mộ Chu cũng đang bận, buổi hẹn hôm nay hủy bỏ." 

Dứt lời, anh chẳng đợi đối phương phản ứng mà cúp máy ngay lập tức.

Mộ Chu kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, một lúc sau mới lắp bắp: "Anh... sao anh lại làm thế..."

"Nếu em không thể quyết định, tôi sẽ giúp em."

Sắc mặt Tần Quân Xuyên rõ ràng đã giãn ra rất nhiều. 

Anh trả lại điện thoại cho cô rồi hỏi: "Muốn ăn gì nào?"

Mộ Chu nhìn anh, chỉ biết há hốc mồm vì sững sờ.

Tại một nhà hàng Tây cực kỳ kín đáo, Mộ Chu nhìn quanh không gian mờ ảo với ánh đèn vàng nhạt, cảm thấy có chút khó hiểu. 

Ở đây ít đèn đến mức nhìn mọi thứ cứ như trong sương mù. Cô không hề biết rằng đây chính là phong cách đặc trưng của nhà hàng này – nơi luôn đứng đầu danh sách những địa điểm hẹn hò lãng mạn nhờ bầu không khí mập mờ, ám muội.

Dù đầy thắc mắc nhưng cô cũng không thèm hỏi Tần Quân Xuyên. 

Chuyện anh tự ý hủy hẹn với Quý Mẫn rồi cưỡng ép mang cô tới đây, cộng thêm những lời khó nghe trên xe vẫn khiến cô đang giận dỗi.

 Dù bụng đã đói nhưng vì bị "áp giải" đến, cô nhất quyết không chủ động mở lời.

Tần Quân Xuyên nhận ra sự bướng bỉnh của cô, anh chủ động cắt sẵn bít tết rồi đẩy đĩa sang trước mặt cô như một cách làm hòa. 

Mộ Chu không nói gì, lẳng lặng nhận lấy rồi ăn. 

Có lẽ món ăn rất hợp khẩu vị, đôi môi cô khẽ cong lên đầy thỏa mãn, thỉnh thoảng còn nhấp thêm vài ngụm nước trái cây.

Dưới ánh đèn mờ ảo, cả người cô như được bao phủ bởi một vầng sáng dịu nhẹ. 

Áo len dệt kim hơi trễ xuống, để lộ đường xương quai xanh thanh mảnh quyến rũ. Tần Quân Xuyên bất giác nhớ lại cuộc trò chuyện trong phòng trà khi nãy.

Đây là một chiếc váy hở lưng.

Trong phút chốc, anh vừa thấy tức giận vừa cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Anh cầm ly nước đá bên cạnh uống cạn nửa ly để áp chế cơn khô nóng đang bốc lên.

Tính khí của Mộ Chu đến nhanh đi cũng nhanh, cô sớm đã chìm đắm trong đồ ăn ngon. 

Tần Quân Xuyên im lặng chăm sóc cô, anh bảo phục vụ ra ngoài rồi tự tay rót nước, trộn salad cho cô. 

Thấy điện thoại rung lên, Mộ Chu liếc nhìn. 

Là tin nhắn của Quý Mẫn: [Xin lỗi em, hôm nay anh không sắp xếp được thời gian, lần tới anh sẽ mời em một bữa thật lớn để tạ lỗi nhé.]

Mộ Chu đơn giản trả lời vài câu. 

Cô nhớ lại trước đây Quý Mẫn cũng là người cuồng công việc, nguyên chủ thường xuyên phải chờ anh ta. 

Nhưng nhận được lời xin lỗi thế này thì đúng là lần đầu tiên. Xem ra, con người ta quả nhiên không thể cứ nuông chiều mãi được.

Quý Mẫn lại nhắn tiếp: [Người vừa nghe máy là đồng nghiệp của em à?]

Mộ Chu trả lời: [Vâng ạ.]

[Xem ra đồng nghiệp này quan hệ với em rất tốt, còn có thể tự ý nghe điện thoại của em nữa.]

Qua tin nhắn thật khó đoán định ngữ điệu, Mộ Chu không rõ Quý Mẫn đang bất mãn, trêu chọc hay đang dò xét. 

Chưa kịp nhắn lại thì Tần Quân Xuyên đã tiến đến sau lưng cô tự lúc nào để rót thêm nước. 

Anh liếc thấy hai chữ "Quý Mẫn" to đùng trên màn hình, ánh mắt tối sầm lại, không nhịn được mà mỉa mai:

"Không được ăn cơm cùng anh ta nên thấy tiếc lắm sao?"

Mộ Chu nghe ra giọng điệu châm chọc của anh. 

Dù tính tình có hiền đến mấy thì lúc này cô cũng phát hỏa. Vừa hay đã ăn no, cô buông thìa, vớ lấy túi xách đứng dậy định bỏ về.

Tần Quân Xuyên không ngờ cô lại phản ứng mạnh như vậy. Anh sững người trong giây lát rồi lập tức đuổi theo, khóa chặt cô giữa lồng ngực mình và cánh cửa trước khi cô kịp mở lối thoát.

"Anh buông tôi ra!" Mộ Chu cảm thấy sự áp chế của người đàn ông phía sau, ra sức né tránh.

Tần Quân Xuyên đương nhiên không để cô đi. 

Trong lúc giằng co, chiếc áo len bên vai cô tuột xuống, để lộ tấm lưng trần nõn nà trước mắt anh. 

Chiếc váy hai dây được thiết kế hở lưng hình chữ V kéo dài xuống tận thắt lưng. Đôi xương bả vai hơi nhô lên như đôi cánh bướm đang vỗ, phác họa nên những đường cong tuyệt mỹ trong bóng tối.

Hơi thở của Tần Quân Xuyên nghẹn lại, đáy mắt cuồn cuộn cơn sóng dữ đầy nguy hiểm. 

Nếu không phải anh thay cô từ chối buổi hẹn, có phải người được chiêm ngưỡng cảnh xuân này tối nay sẽ là một gã đàn ông khác?

Trong nháy mắt, gương mặt u ám của anh tỏa ra luồng lệ khí nồng đậm. 

Một bàn tay anh buông vai cô ra, nhưng không hề rời đi mà bắt đầu chậm rãi lướt dọc theo tấm lưng trần. 

Từ bờ vai xuống theo những đốt xương, lòng bàn tay anh từng chút một mơn trớn xuống phía dưới.

"Anh làm cái gì vậy!?"

Vừa chạm vào, Mộ Chu rùng mình run rẩy. 

Cảm giác như có luồng điện chạy dọc sống lưng, vừa ngứa vừa kỳ lạ. 

Cô muốn tránh đi nhưng người đàn ông phía sau đã dán sát tới, đầu gối anh chặn giữa hai chân cô khiến cô không thể cử động dù chỉ một chút.

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai cô đầy ám muội, khiến cô rùng mình: "Định mặc bộ đồ này để đi quyến rũ hắn ta à?"

Gương mặt Mộ Chu đã đỏ bừng đến tận mang tai, cô chỉ có thể cố ép mình sát vào cánh cửa để né tránh. 

Nhưng càng làm vậy, khoảng cách giữa hai người càng thu hẹp, gần như hoàn toàn dính chặt vào nhau. 

Nghe anh nói vậy, cô uất ức phản bác: "Tôi không có!"

"Nói dối!"

Giọng Tần Quân Xuyên bỗng chùng xuống, sự lạnh lùng khiến người ta sởn gai ốc. 

Đầu ngón tay anh rời đi, nhưng chưa kịp để cô thở phào thì cả bàn tay to lớn đã áp lên lưng cô, chậm rãi trượt dần xuống dưới…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương