Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 45: Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình” 15)

Trước Sau

break

Bên ngoài phòng trà, gương mặt Tần Quân Xuyên bị bao phủ bởi một tầng mây mù u ám. Sống mũi cao thẳng cùng những đường nét gương mặt tuấn lãng giờ đây đều toát lên vẻ lạnh lẽo sắc lẹm.

Anh đứng đó, nghe đám con gái bên trong bàn tán về "tâm tư nhỏ" trên bộ đồ của Mộ Chu, đôi môi mỏng mím chặt đầy vẻ không hài lòng. 

Bóng tối dường như đang dần xâm chiếm lấy anh, nhưng biểu cảm trên mặt lại càng lúc càng trở nên khó đoán.

Viên thư ký đứng sau lưng không dám thở mạnh, chỉ hận không thể bịt chặt tai lại để không nghe thấy gì.

 Thế nhưng, ngay khi vừa định thần lại, Tần Quân Xuyên đã thu liễm toàn bộ khí lạnh. 

Anh rũ mắt, đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi rồi dứt khoát rời đi. 

Thư ký ngẩn người, liếc nhìn vào phòng trà một cái rồi vội vàng đuổi theo.

Chờ hai người đi khỏi, Mộ Chu mới nhìn ra phía cửa, khóe môi khẽ nở một nụ cười đắc ý.

Sau giờ làm việc, Mộ Chu cứ nán lại chần chừ, là người cuối cùng rời khỏi văn phòng. 

Vừa ra đến cổng lớn, một chiếc xe từ phía sau đi tới. Cô nghiêng đầu nhìn, ngạc nhiên thốt lên:

"Tần tổng? Anh đi công tác về rồi ạ?"

Tần Quân Xuyên ngồi trong xe cũng nghiêng đầu nhìn cô. 

Ánh mắt ấy chứa đựng những cảm xúc nồng đậm và nguy hiểm, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh tự chế thường ngày của anh. Tuy nhiên, cảm xúc ấy nhanh chóng bị che giấu, anh khẽ mở miệng: "Lên xe."

Tài xế cũng lập tức bước xuống mở cửa xe cho cô. 

Mộ Chu hai tay siết chặt quai túi xách, lộ rõ vẻ bối rối:

"Tần tổng có việc gì cần em làm ạ? Nhưng hôm nay em đã có hẹn đi ăn với người khác rồi."

Không biết có phải là ảo giác của Mộ Chu hay không, nhưng ngay khi cô nhắc đến việc đi ăn, gương mặt Tần Quân Xuyên chợt đanh lại trong thoáng chốc. 

Ánh mắt anh lướt nhanh qua người cô một lượt, cuối cùng dừng lại ở chiếc áo len dệt kim hở cổ, đôi mắt híp lại đầy vẻ suy tư.

Cái nhìn u tối và áp lực ấy khiến Mộ Chu có cảm giác như mình đang bị xâm phạm, nhất thời chân tay cô lúng túng không biết để vào đâu. 

Tần Quân Xuyên thu hồi tầm mắt, không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ lạnh lùng nói:

"Nếu không lên xe ngay, sẽ có người nhìn thấy đấy."

Mộ Chu giật mình, theo bản năng nhìn quanh. 

Lúc này phần lớn nhân viên đã về hết, nhưng từ xa vẫn thấy bóng người bước ra từ tòa nhà. 

Nếu còn chần chừ, đối phương chắc chắn sẽ nhận ra xe của Tần Quân Xuyên và thấy cô đang đứng đây. Đến lúc đó, chẳng biết những lời đồn thổi sẽ đi xa đến mức nào.

Mộ Chu thoáng chút bực bội nhưng thấy bóng người đang tiến lại gần, cô đành phải nhanh chóng bước vào trong xe. 

Tài xế đóng cửa lại rồi điều khiển xe rời khỏi công ty.

Trong xe, bầu không khí hoàn toàn im lặng. 

Mộ Chu lo lắng cuộc gặp gỡ này sẽ làm lỡ dở buổi hẹn hò của mình, cộng thêm sự bực bội trước thái độ độc đoán của Tần Quân Xuyên, cô hiếm hoi lộ ra chút tính khí trẻ con.

Tần Quân Xuyên dùng dư quang liếc nhìn cô. 

Thấy cô đang hờn dỗi, trong lòng anh trào dâng một cảm giác phức tạp. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô bộc lộ cảm xúc khác ngoài vẻ sợ hãi rụt rè, nhưng sự thay đổi này lại là vì một người đàn ông khác. Cô đang trách anh làm lỡ mất buổi hẹn hò mà cô đã dày công chuẩn bị.

Sự lạnh lẽo nơi đáy mắt càng thêm đậm nét, Tần Quân Xuyên bỗng lên tiếng: "Em biết hút thuốc à?"

Mất một lúc lâu Mộ Chu mới quay sang nhìn anh, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại đầy vẻ khó hiểu. 

Dường như cô không rõ tại sao anh lại hỏi vậy. 

Tần Quân Xuyên nhắc nhở: "Lần trước ở khách sạn Hoàng Nguyên, tôi không mang theo bật lửa."

Mộ Chu sững người, lúc này mới nhớ ra.

 Nhớ đến lý do nguyên chủ mua chiếc bật lửa đó, cô giải thích:

"Lần đầu tiên đi xem mắt với Triệu Trạch, mẹ em sợ em bị người ta chê cười nên bảo em chuẩn bị sẵn quà để lấy lòng đối phương."

Nguyên chủ tuy nghe lời đi mua một chiếc bật lửa đắt tiền nhưng cuối cùng lại không đủ can đảm để tặng, cứ thế để mãi trong túi xách. 

Tần Quân Xuyên không ngờ lý do lại là vậy, anh bất giác nhíu mày. 

Đi xem mắt mà lại để con gái mình phải hạ mình đi lấy lòng một gã đàn ông như thế sao? Tuy nhiên, nghĩ đến việc Mộ Chu cuối cùng không tặng chiếc bật lửa đó cho gã mà lại dùng cho anh, trong lòng anh bỗng thấy thư thái lạ kỳ.

Giữa không gian yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên. 

Mộ Chu lấy máy ra, là Quý Mẫn. 

Đó là anh chàng hàng xóm lớn hơn cô một tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học thì ra nước ngoài lập nghiệp, vừa mới về nước ngày hôm qua và hẹn gặp Mộ Chu.

Mộ Chu hơi nghiêng người về phía cửa sổ, nhỏ giọng nghe máy. 

Không biết đầu dây bên kia nói gì mà cô tỏ vẻ bất ngờ: "Tận một tiếng rưỡi nữa mới đến ạ?" Nhưng rất nhanh sau đó, cô lại ân cần an ủi: "Không sao đâu, anh cứ từ từ, em không vội. Vừa hay em cũng đang bận chút việc, có lẽ cũng sẽ đến muộn."

Sau khi thì thầm thêm vài câu, cô mới cúp máy. Tần Quân Xuyên liếc xéo cô, chờ cô cất điện thoại xong mới lên tiếng: "Ai đấy?"

Mộ Chu đáp theo bản năng: "Anh Quý Mẫn."

Nhưng rồi cô lập tức cảm thấy mình không nhất thiết phải khai báo với Tần Quân Xuyên, đây đâu phải việc công ty.

 Thế là cô ngậm miệng, không giải thích thêm lời nào. 

Tần Quân Xuyên vô cùng khó chịu trước thái độ này của cô, nhưng lại chẳng tìm được danh phận hợp lý nào để chất vấn, chỉ đành ôm cục tức trong lòng.

Mộ Chu hơi rướn người về phía trước nói với tài xế:

"Bác tài ơi, phiền bác cho cháu xuống ở lối vào tàu điện ngầm phía trước với ạ."

Tài xế không dám đồng ý, chỉ lén nhìn Tần Quân Xuyên qua gương chiếu hậu. 

Mộ Chu thấy vậy đành ngồi lại chỗ cũ, nhìn anh chằm chằm:

"Tần tổng rốt cuộc là có chuyện gì ạ? Em đã có hẹn với bạn rồi."

Tần Quân Xuyên nhìn xoáy vào cô, bật ra một tiếng cười nhạt đầy châm biếm:

"Bạn bè kiểu gì mà lại coi thường em đến thế? Hẹn hò mà lại để đối phương phải chờ tận một tiếng rưỡi?"

Mộ Chu sững lại, không ngờ anh lại đột ngột trở nên khắc nghiệt như vậy, nhưng vẫn cố giải thích:

"Anh Quý Mẫn bận việc công ty... chắc là phòng thí nghiệm có vấn đề đột xuất nên mới đến muộn một chút thôi."

Cô càng giải thích, sắc mặt Tần Quân Xuyên càng thêm căng thẳng:

"Nếu công việc bận rộn như vậy thì hẹn gặp làm gì?"

"Chúng em lâu rồi không gặp, anh ấy khó khăn lắm mới về nước nên mới muốn cùng ăn một bữa cơm. Với lại, em cũng chẳng có việc gì quan trọng, chờ một chút cũng không sao."

Sự bênh vực của cô như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Tần Quân Xuyên mất sạch sự bình tĩnh, lời nói trở nên hung hăng ép người:

"Còn em thì sao? Anh ta đến muộn một tiếng rưỡi mà em cũng cam chịu ngồi đó chờ à? Rõ ràng anh ta có thể sắp xếp công việc ổn thỏa hơn, nhưng vẫn bắt em phải chờ đợi. Anh ta chẳng coi em ra gì, vậy mà em vẫn còn đi lo lắng cho anh ta?"

Mộ Chu không ngờ anh lại đột ngột nổi giận, cô ngơ ngác nhìn anh, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt ra lời phản bác nào. 

Đúng vậy, Tần Quân Xuyên nói không sai. 

Trong bất kỳ mối quan hệ nào, cô cũng luôn tự đặt mình ở vị trí thấp kém nhất, luôn sẵn lòng nhường nhịn mọi người.

Một buổi hẹn đã định trước đột nhiên bị dời lại tận một tiếng rưỡi, đối phương chỉ nói bận việc đột xuất, cô cũng không dám hỏi rõ là việc gì. 

Thậm chí cô còn sợ đối phương ngại mà nói dối rằng mình cũng đang bận để họ khỏi áy náy. 

Có lẽ chính vì tính cách này mà trong mắt người khác, cô luôn là ưu tiên cuối cùng, là người luôn phải thỏa hiệp.

Cô chẳng bao giờ là ưu tiên của bất kỳ ai.

Những lời sắc mỏng của Tần Quân Xuyên đã đập tan vẻ bình yên giả tạo bấy lâu. Lòng tự tôn bị xuyên thủng như bong bóng vỡ òa, khiến Mộ Chu có cảm giác như đang đứng trần trụi trước đám đông. Sự hổ thẹn bao trùm lấy cô. Cô cắn chặt môi dưới, đôi mắt chớp liên hồi rồi nhòe đi.

Nhanh chóng quay mặt đi nhìn ra cửa sổ, cô rốt cuộc không kìm được nỗi uất ức mà đỏ hoe mắt. 

Tần Quân Xuyên bỗng thấy cổ họng nghẹn đắng, trái tim thắt lại vì đau xót.

 Một nỗi hối hận muộn màng bắt đầu lan tỏa trong lòng anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương