Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 1 - Chương 4: Bạch nguyệt quang hại chết em trai nam chính (4)

Trước Sau

break

Từ khi trở lại biệt thự, trợ lý vì sợ nhìn thấy những điều không nên thấy nên luôn giữ khoảng cách nhất định. Mãi đến khi Cảnh Trạm ra hiệu, anh ta mới tiến lên báo cáo những gì vừa điều tra được.

Cảnh Trạm im lặng lắng nghe, đáy mắt thoáng qua một tia lệ khí.

"Là cậu bày mưu đặt kế?"

Giọng nói lạnh lẽo của anh khiến trợ lý rùng mình, vội vàng phủ nhận, sau đó thuật lại tình cảnh gần đây của gã tóc đỏ. Rõ ràng, gã muốn mượn việc chèn ép Mộ Chu để lập công với Cảnh Trạm, chỉ là sau khi thấy cô lại bị sắc đẹp mê hoặc mà nảy sinh ý đồ xấu, lúc này mới gây ra chuyện náo loạn kia.

Gương mặt Cảnh Trạm phủ một tầng khó chịu:

"Đi giải quyết chuyện này đi."

"Vâng, thưa Cảnh tổng."

Trợ lý hiểu rõ, Cảnh Trạm sẽ không cho phép bất kỳ ai nhân danh anh để làm những việc bẩn thỉu, hạ đẳng như thế. Xem ra lần này gã tóc đỏ đã tự lấy đá đập vào chân mình. Gã sẽ không còn cơ hội xuất hiện ở Kinh Thị nữa.

...

Sau khi trợ lý rời đi, ánh mắt Cảnh Trạm chậm rãi chuyển dời sang khuôn mặt Mộ Chu, giữa chân mày hiện lên vẻ phức tạp.

Cô gái trên sofa nhắm nghiền hai mắt, vành mắt vẫn còn hơi ửng hồng, những giọt nước đọng lại trên hàng mi dài không rõ là nước mắt hay nước mưa. Cô co rúm người lại trong tấm chăn mỏng, trông thật yếu ớt. Có lẽ do hơi ấm trong phòng nên gương mặt trắng bệch của cô cuối cùng cũng nhiễm một chút huyết sắc.

Diện mạo của Mộ Chu không thuộc kiểu làm người ta kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí có phần nhạt nhòa, nhưng lúc này khi cô đang nhíu mày nằm đó, vẻ ngoan ngoãn ấy lại khiến người ta khó lòng rời mắt.

Trước đây, Cảnh Trạm vốn không có nhiều ấn tượng về Mộ Chu. Cho đến khi em trai vì cứu cô mà chết. Mặc dù anh hiểu rõ đó là lựa chọn của em trai, mọi chuyện vốn không liên quan đến cô, nhưng đứa em duy nhất nương tựa lẫn nhau bấy lâu nay bỗng chốc ra đi, anh sao có thể không hận, không oán.

Anh thừa nhận mình không phải người tốt, nên không thể rộng lượng đến mức coi như không có chuyện gì. Cấp dưới lại là những kẻ giỏi nhìn sắc mặt, nên anh cũng ngầm đồng ý cho mọi chuyện diễn ra. Đẩy cô khỏi Kinh Thị, không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, có lẽ chính là cái kết tốt nhất.

Thế nhưng, khi người thật sự đứng trước mặt anh, lã chã chực khóc mà uất ức lên án, cảm xúc của anh không kìm được mà bị dao động, thậm chí ẩn ẩn sinh ra một tia lo lắng.

Cảnh Trạm nhớ lại cách xưng hô lúc nãy của cô.

"Anh Cảnh Trạm."

Trong ký ức mờ nhạt, hình như cô cũng từng gọi anh như thế. Đại khái là trong một bữa tiệc nào đó, cô đi cùng em trai Cảnh Dụ đến chào hỏi, rụt rè gọi một tiếng "Anh Cảnh Trạm" rồi nhanh chóng rời đi. Khi đó anh chẳng hề để tâm. Nếu hôm nay cô không say khướt rồi bất ngờ gọi cái tên này, có lẽ anh đã quên mất hai người từng gặp mặt.

Chỉ là khi gặp lại, giữa họ đã ngăn cách bởi cái chết của em trai. Nghĩ đến em trai, ánh mắt Cảnh Trạm phủ lên một tầng bi thương nhàn nhạt, anh thu hồi tầm mắt, gương mặt một lần nữa trở nên lạnh lùng.

...

Ban đầu Mộ Chu chỉ vờ ngất xỉu, nhưng khi nhận thấy mức độ hảo cảm của Cảnh Trạm có biến động, cô biết nam chính quả nhiên rất dễ mủi lòng trước chiêu này. Anh ta có lòng thương hại với cô! Xác nhận được điều đó, cô mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Vốn tưởng rằng nam chính đã động lòng, nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, Mộ Chu phát hiện mình vẫn nằm trên ghế sofa. Thậm chí quần áo vẫn là bộ từ ngày hôm qua.

Hửm? Mộ Chu có chút ngẩn ngơ.

Cô nhớ trong các bộ truyện xuyên nhanh khác, thường thì nam chủ sẽ bế nữ chủ vào phòng ngủ, gọi người đến thay quần áo, sau đó nữ chủ tỉnh dậy sẽ hiểu lầm là nam chủ thay đồ cho mình, rồi bắt đầu những tình tiết thẹn thùng, ái muội. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý để thẹn thùng rồi, kết quả là lại ngủ trên sofa cả đêm sao?

Sao đến lượt cô thì mọi chuyện lại sơ sài như vậy chứ! Mộ Chu muốn phát điên.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, Cảnh Trạm đâu có dễ công lược như vậy. Giữa hai người là mạng sống của em trai anh, bản tính anh lại vốn lạnh lùng. Là nam chính của thế giới này, Cảnh Trạm vốn có gia thế hiển hách, lẽ ra có thể sống một đời an nhàn, nhưng năm mười lăm tuổi cha mẹ mất vì tai nạn máy bay, xung quanh anh bắt đầu đầy rẫy hiểm nguy. Anh buộc phải trưởng thành thần tốc, một mặt bảo vệ sản nghiệp, một mặt chăm sóc em trai, cuối cùng rèn luyện thành một tổng tài máu lạnh đúng nghĩa.

Nghĩ đến đây, Mộ Chu mới chấp nhận thực tế. Thôi được rồi, Cảnh Trạm chịu thu lưu cô cũng coi như có tiến triển. Cô liếc nhìn chiếc sofa dưới thân, khẽ ấn thử. Quả nhiên là sofa của tổng tài, êm ái hơn hẳn chiếc giường ván gỗ trong căn phòng trọ vài mét vuông của cô. Tối qua là đêm cô ngủ ngon nhất kể từ khi xuyên không đến đây.

Chưa kịp cảm thán thêm, một người giúp việc lớn tuổi cầm quần áo đi tới:

"Mộ tiểu thư, mời cô đi cùng tôi để vệ sinh cá nhân."

...

Bác giúp việc chuẩn bị cho Mộ Chu một chiếc váy liền thân màu trắng dài. Màu trắng tinh khôi cùng chất liệu nhẹ nhàng khiến cô trông thanh thoát như tiên tử. Chỉ là vóc dáng cô vốn mảnh mai, mặc chiếc váy này vào trông lại càng giống một đóa hoa dại lẻ loi, không nơi nương tựa, tưởng như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi bay.

Cô để mặt mộc, đôi lông mày khẽ nhuốm vẻ u sầu, khiến người ta không tự chủ được mà nảy sinh lòng thương xót. Cảnh Trạm đang ngồi trong phòng ăn, vừa ngẩng mắt lên đã thấy một Mộ Chu như thế. Chỉ khựng lại một giây, anh liền bình thản thu hồi tầm mắt, không để lộ chút bối rối nào. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát giúp anh tỉnh táo lại.

Mộ Chu thấy Cảnh Trạm vẫn chưa đi, cô do dự một chút, hai tay lo lắng đan vào nhau, cuối cùng vẫn bước về phía anh.

"Xin... xin lỗi anh Cảnh, tối qua tôi uống say quá."

Khi đã tỉnh táo, cô đương nhiên không thể "làm loạn" như đêm qua. Cảnh Trạm không nhìn cô, im lặng một lát mới nhạt giọng nói:

"Cô đi đi, rời khỏi Kinh Thị."

Mộ Chu cứng đờ người, không tin nổi nhìn anh. Chuyện này sao mà được, cô tuyệt đối không thể đi. Nhưng mặc kệ cô có tỏ vẻ đáng thương thế nào, Cảnh Trạm vẫn chỉ cúi đầu đọc báo, không dành cho cô lấy một ánh mắt.

Hàng mi dài của Mộ Chu run rẩy, đáy mắt nhanh chóng phủ một lớp lệ mỏng, cô run giọng nói:

"Anh Cảnh, tôi hứa sau này sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa, cầu xin anh đừng đuổi tôi đi có được không?"

Thấy động tác của Cảnh Trạm hơi khựng lại, ngay khi anh ngẩng đầu lên, Mộ Chu khẽ cúi đầu, mái tóc búi vội rủ sang một bên để lộ phần gáy trắng ngần yếu ớt, cô chậm rãi tiếp lời:

"Tôi lớn lên ở đây, nơi này có tất cả kỷ niệm về cha mẹ tôi, tôi thật sự không muốn rời đi..."

Giọng nói nghẹn ngào, đau đớn và uất ức hiện rõ trong từng câu chữ. Cảnh Trạm chợt nhớ đến hoàn cảnh của cô. Sau khi cha mẹ phá sản rồi tự sát, cô rơi từ thiên đường xuống địa ngục. Sau cái chết của Cảnh Dụ, ngay cả người thân duy nhất là chú thím cũng xua đuổi cô. Cô gần như không còn đường sống, vậy mà vẫn ngoan cường chống chọi.

Những lời tuyệt tình bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, Cảnh Trạm nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nén lại sự bực bội không tên trong lòng. Anh đặt tờ báo xuống.

"Tùy cô."

...

Ném lại hai chữ lạnh lùng đó, Cảnh Trạm rời khỏi biệt thự. Mộ Chu cũng không còn lý do gì để ở lại. Trong túi không có một xu, nơi này lại không có xe buýt, cô đành phải đi bộ.

Vừa chậm rãi bước đi trên con đường ven biển, cô vừa suy ngẫm về câu nói của Cảnh Trạm. "Tùy cô" nghĩa là sao? Là anh sẽ tiếp tục dồn cô vào đường cùng, hay từ nay về sau sẽ không thèm quản cô nữa? Mộ Chu nghĩ mãi không thông.

Đến giờ làm việc, cô đi thẳng tới câu lạc bộ. Thế nhưng vừa bước vào cửa, quản lý đã gọi cô vào văn phòng...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương