Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 1 - Chương 3: Bạch nguyệt quang hại chết em trai nam chính (3)

Trước Sau

break

Gã tóc đỏ cuối cùng cũng không thể động thủ.

Ông chủ của câu lạc bộ tư nhân này cũng là một nhân vật tầm cỡ, bối cảnh thâm sâu, không ai dám đến đây gây chuyện vô lý. Đương nhiên, nhân viên ở đây cũng được bảo vệ, không đến lượt gã tóc đỏ ra tay.

Ngay khoảnh khắc gã giơ tay lên, Mộ Chu đã lùi lại vài bước, lao về một hướng rồi hét lên thất thanh, khiến gã tóc đỏ đứng hình ngay tại chỗ. Đội bảo an nhanh chóng có mặt, thấy Mộ Chu đang ngã dưới đất đầy yếu đuối, đáng thương, họ liền lập tức khống chế gã tóc đỏ mà chẳng cần suy nghĩ.

Quản lý còn tinh tế cho người đỡ Mộ Chu đang "suy nhược" ra phía sau nghỉ ngơi. Mặc cho gã tóc đỏ ra sức giải thích rằng mình mới là người bị đánh, thậm chí còn chưa kịp đánh trả, cũng chẳng ai thèm tin. Đặc biệt là góc quay của camera ở đây không đủ bao quát, chỉ ghi lại được nửa thân dưới của Mộ Chu khi ngã xuống. Ít nhất thì nhìn từ video giám sát, việc gã tóc đỏ động thủ là không thể chối cãi, nhất là khi Mộ Chu lại có vẻ ngoài hiền lành, vô hại đến thế.

Trước khi rời đi, nhân lúc không ai chú ý, Mộ Chu khẽ nhướng mày đầy khiêu khích với gã tóc đỏ, khiến gã tức đến đỏ mặt tía tai, bắt đầu văng tục chửi bới.

Màn kịch kết thúc cũng là lúc Mộ Chu đến giờ tan làm. Cô tự rót cho mình nửa chai rượu, đi đứng ngả nghiêng rồi bắt xe đến một khu biệt thự yên tĩnh. Chẳng mấy chốc, chiếc xe quen thuộc của Cảnh Trạm đã xuất hiện ở cổng lớn.

Mộ Chu ngồi bên bồn hoa, thu mình lại như một con mèo nhỏ bị bỏ rơi, lặng lẽ thẫn thờ giữa làn mưa phùn mênh mông. Đèn xe sáng lên trong chốc lát, cô dường như mới sực tỉnh, ngơ ngác ngẩng đầu rồi đột ngột đứng dậy, thân hình không nhịn được mà lảo đảo. Cố gắng giữ vững thăng bằng, cô bước thấp bước cao tiến về phía chiếc xe.

Bên trong xe, trợ lý ở ghế phụ nhìn rõ người tới thì đáy mắt thoáng qua nét kinh ngạc, khẽ hỏi:

"Cảnh tổng, việc này..."

Lúc này, Cảnh Trạm ngồi ở ghế sau cũng đã nhìn thấy Mộ Chu. Anh hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. Tài xế không biết người phụ nữ bên ngoài là ai nhưng cũng nhạy cảm nhận ra bầu không khí không ổn định nên không dám khởi động xe.

Khung cảnh cứ thế rơi vào bế tắc. Đôi mắt Cảnh Trạm trầm mặc, khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ của anh.

Mộ Chu vẫn nhẹ nhàng gõ cửa xe, đôi má đỏ bừng trông như đã say khướt, giọng nói run rẩy ẩn hiện truyền vào trong xe. Trợ lý có chút phân vân, không nhịn được lên tiếng:

"Có cần gọi bảo vệ lại đây không ạ?"

Ngay khi trợ lý định hành động, ánh mắt Cảnh Trạm bỗng dừng lại trên cổ áo của người bên ngoài. Thiết kế cổ áo vốn không có cúc, sau một hồi giằng co lại càng mở rộng hơn, bên dưới là những vết rượu vang đỏ lốm đốm loang lổ trên sơ mi trắng, trông vô cùng hỗn loạn. Anh khẽ nhíu mày, cởi dây an toàn rồi bước xuống xe.

Cửa xe đột ngột mở ra, Mộ Chu đang đứng gần nên không kịp phòng bị, suýt nữa thì ngã ngửa ra sau. Trong lúc nguy cấp, cô theo bản năng nắm lấy áo sơ mi của người đàn ông trước mặt, lúc này mới đứng vững được.

Mộ Chu cúi đầu, âm thầm nghiến răng. Cái đồ đàn ông chết tiệt, thấy cô sắp ngã mà vẫn đứng trơ ra đó, chẳng biết đưa tay ra đỡ một chút.

Hít sâu một hơi, khi cô chậm rãi ngẩng đầu lên thì đã thay đổi hoàn toàn biểu cảm. Đôi mắt cô ẩn nhẫn ngập nước, nỗ lực không để những giọt lệ ấy rơi xuống.

"Rốt cuộc anh muốn thế nào mới chịu buông tha cho tôi? Tôi bị đuổi khỏi nhà, công việc cũng mất hết, như vậy vẫn chưa đủ sao?"

"Tôi đã phải lưu lạc đến mức vào câu lạc bộ làm việc rồi còn chưa được sao, nhất định phải để người ta nhục mạ tôi như vậy mới vừa lòng anh à?"

Giọng cô run rẩy vì tuyệt vọng, nhưng dù vậy, ngay cả lời oán trách cô cũng không dám nói quá lớn tiếng.

Trợ lý vừa chạy tới che ô nhìn thấy cảnh này thì sợ đến mức không dám thở mạnh. Ai cũng biết Cảnh Trạm cực kỳ bài xích việc tiếp xúc thân thể, anh ta chỉ sợ Mộ Chu sẽ bị sếp mình trực tiếp quăng ra ngoài.

Nhưng chuyện anh ta lo sợ đã không xảy ra. Lúc này Cảnh Trạm dường như quên mất cô vẫn đang nắm chặt áo sơ mi của mình, chỉ im lặng rũ mắt nhìn cô.

Mưa không lớn, nhưng có lẽ vì đã đứng bên ngoài quá lâu nên phần tóc mái trước trán cô ướt đẫm, bết vào gò má. Mùi rượu nhàn nhạt phả vào mặt, nhưng kỳ lạ thay lại không khiến anh thấy phản cảm. Có lẽ là vì vẻ uất ức hiện rõ trên mặt cô, hoặc có lẽ là vì hốc mắt đỏ hoe kia.

Ánh mắt anh dời xuống, khi chạm vào bộ quần áo xộc xệch gần như ướt sũng của cô, đôi môi Cảnh Trạm mím lại, toát lên vẻ lạnh lùng.

Bên này Mộ Chu diễn một hồi lâu nhưng vẫn không nghe thấy Cảnh Trạm mở lời, qua dư quang thậm chí còn thấy anh đang nhìn mình đầy lạnh nhạt. Sống lưng cô thoáng chốc lạnh toát. Hỏng bét, nam chủ không hề mắc bẫy.

Cơn gió nhẹ thổi qua, Mộ Chu vừa bị thấm mưa không khỏi rùng mình run rẩy. Tâm trí xoay chuyển, cô buông tay đang nắm áo Cảnh Trạm ra, đôi mắt trống rỗng không tiêu cự, lẩm bẩm độc thoại:

"Tôi trả lại mạng cho em trai anh là được chứ gì... như vậy tôi sẽ không nợ anh, cũng không còn nợ em trai anh nữa..."

Cô lẳng lặng quay người, lảo đảo bước đi về phía đại lộ, bóng dáng dần biến mất trong đêm đen. Trợ lý lờ mờ nhận ra điều gì đó bất thường, nghĩ đến chuyện ở câu lạc bộ, liền chủ động mở lời:

"Mộ tiểu thư ở câu lạc bộ..."

Anh ta kể lại toàn bộ những gì mình biết. Cảnh Trạm nhíu mày nghe xong, đáy lòng đột nhiên chùng xuống, anh ra lệnh:

"Đi điều tra xem ở câu lạc bộ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

Nói xong, anh sải bước đuổi theo.

Sự suy sụp đột ngột của Mộ Chu và những lời cô vừa nói cho thấy chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra, mới khiến một người luôn nhẫn nhịn như cô đột nhiên không chịu nổi mà tìm đến anh. Cảnh Trạm đuổi theo theo bản năng. Một giọng nói từ đáy lòng mách bảo anh rằng, nếu mặc kệ Mộ Chu rời đi như vậy, rất có thể sẽ xảy ra chuyện khiến anh phải hối hận.

...

Cảnh Trạm dáng cao chân dài nên rất nhanh đã đuổi kịp Mộ Chu khi cô đã đi đến bờ biển.

"Cô muốn làm gì?"

Anh một tay giữ chặt Mộ Chu đang định lao xuống biển, nhíu mày nắm chặt lấy cổ tay cô. Mộ Chu chẳng biết lấy sức mạnh từ đâu, liều mạng vùng vẫy rồi tiếp tục bước về phía biển. Cảnh Trạm bất đắc dĩ chỉ có thể ôm lấy vai cô từ phía sau, khống chế người lại.

"Cô bình tĩnh lại đi!"

Nhưng lúc này Mộ Chu sao có thể bình tĩnh được, đôi mắt cô phủ một màn sương mờ mịt, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, làm ướt đẫm gương mặt.

"Tôi trả mạng lại cho Cảnh Dụ, anh buông tha cho tôi được không?"

"Cầu xin anh, hãy buông tha cho tôi đi."

Cảnh Trạm vô cảm nghe cô nói, nhưng sức lực trên tay không hề nới lỏng nửa phân. Cho đến khi Mộ Chu không còn sức để giãy giụa nữa, cô mới như kiệt sức mà chậm rãi dựa vào ngực anh. Những giọt nước mắt nóng hổi lập tức xuyên qua lớp áo sơ mi, lan tỏa đến da thịt anh như bị bỏng rát.

Cảnh Trạm bỗng dưng cứng đờ người. Cảm giác lạ lẫm này khiến anh theo bản năng muốn đẩy người trong lòng ra, nhưng giây tiếp theo, anh lại nghe thấy giọng nói run rẩy, lẩm bẩm đầy mềm yếu của cô:

"Anh Cảnh Trạm, anh đừng đối xử tốt với tôi như vậy có được không..."

Hơi thở Cảnh Trạm khựng lại, anh không kìm được mà cúi xuống nhìn người trong lòng. Lúc này Mộ Chu hơi ngước cằm, một bàn tay đáng thương lại đầy cẩn trọng nắm lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh, cứ thế đối diện với tầm mắt của anh.

Cảnh Trạm đứng im như phỗng, không thể nhúc nhích dù chỉ một li.

...

Sau một hồi náo loạn, Mộ Chu cũng "say đến bất tỉnh" trong lòng Cảnh Trạm một cách đầy hợp lý. Anh đứng trong mưa hồi lâu, cho đến khi trợ lý cầm ô chạy tới.

Thấy ông chủ nhà mình cởi áo vest khoác lên người cô gái rồi bế lên kiểu công chúa, trợ lý liền biết điều cúi đầu, không dám nhìn ngó lung tung, lặng lẽ lùi lại nửa bước che ô cho hai người.

Trở về biệt thự, Mộ Chu vẫn nhắm nghiền mắt, ngoan ngoãn tựa vào ngực anh, đôi lông mày nhíu chặt cho thấy ngay cả trong giấc mộng cô cũng đầy ưu phiền. Anh đặt cô nằm xuống sofa. Chiếc áo vest khoác trên người trượt xuống, để lộ đôi chân dài trắng nõn với những đường cong tuyệt mỹ và cổ chân thanh mảnh.

Cảnh Trạm nhìn chằm chằm vài giây, rồi bỗng nhiên lạnh mặt giật lấy chiếc chăn mỏng từ tay người hầu, bọc cô lại thật kín mít. Làm xong tất cả, anh mới ra hiệu cho người trợ lý đang đứng ở sảnh tiến lên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương