Kinh Thị trong mười mấy năm qua đã xảy ra những biến hóa to lớn.
Giang gia vốn rất có thực lực năm nào, sau khi trải qua hàng loạt biến cố đã sụp đổ hoàn toàn.
Ngay khi tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc, thì Giang Nhiễm – con gái ruột của nhà họ Giang – đã trở lại Kinh Thị, đưa tập đoàn Giang thị một lần nữa trở lại đỉnh cao. Giang Nhiễm cũng tiếp quản vị trí từ anh trai, chính thức trở thành Chủ tịch tập đoàn.
Còn về Giang Tình Trăn, cô con gái bị bế nhầm năm xưa, thì hoàn toàn mất tích.
Mộ Chu thông qua 0001 biết được rằng cô ta đang trốn tại một thành phố nhỏ vùng biên viễn, thay tên đổi họ để thoát khỏi sự truy tìm của cha mẹ ruột.
Trong vườn hoa sau biệt thự nghỉ dưỡng, Mộ Chu ngồi đung đưa trên chiếc ghế bập bênh.
Lúc này đã là 5 năm sau hôn lễ của cô và Cảnh Trạm.
Nhiệm vụ của nguyên chủ cơ bản đã hoàn thành. Sẽ không còn ai có thể đuổi Mộ Chu khỏi Kinh Thị, cô cũng đã thành công khắc sâu dấu ấn trong lòng Cảnh Trạm.
Chỉ còn dư lại độ thiện cảm của nam chính.
[0001, độ thiện cảm của nam chính hiện tại là bao nhiêu?]
[98%, sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi. Ký chủ có muốn rời đi ngay sau khi hoàn thành không?]
[Đương nhiên rồi.]
Mộ Chu muốn rời đi ngay lập tức. Không phải vì cô toàn là giả dối không chút tình yêu với Cảnh Trạm, mà đơn giản là cô muốn mau chóng xong việc.
0001 đã hứa khi tích lũy đủ giá trị năng lượng, cô sẽ được trở về làm công việc hậu cần tại không gian Chủ Thần. Với cô, nằm ườn ra hưởng thụ mới là chân ái.
0001, vốn luôn vô cảm, dường như hơi do dự khi nghe câu trả lời dứt khoát của cô: [Thực ra, nếu sống đến cuối đời ở mỗi vị diện, cô sẽ nhận được nhiều giá trị năng lượng hơn đấy.]
Mộ Chu nhướng mày, tò mò hỏi: [Nhiều hơn bao nhiêu so với việc thoát ly ngay lập tức?]
Nghe con số mà 0001 đưa ra, Mộ Chu suy nghĩ một lát rồi đồng ý: [ Được rồi, vậy thì sống đến lúc đầu bạc răng long.]
0001 nghe vậy như thở phào nhẹ nhõm, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: [Tốt, cần gì cứ gọi tôi.]
Mộ Chu nở một nụ cười không rõ ý vị. Ngay sau đó, Cảnh Trạm trở về. Nghe nói cô đang ở vườn sau, anh đi thẳng tới, cúi người hôn lên làn môi đỏ mọng của cô.
Kết hôn mấy năm nay, hai người gần như như hình với bóng. Anh ôm chặt cô vào lòng như để đè nén nỗi bất an sâu kín trong lòng – cảm giác như anh có thể mất cô bất cứ lúc nào.
Mộ Chu cảm nhận được sự bất an đó, cô dịu dàng đáp lại nụ hôn và ôm lấy thắt lưng anh.
Sự phối hợp của cô khiến Cảnh Trạm thấy dễ chịu hơn. Một lát sau anh mới buông ra: "Ngày mai thời tiết đẹp, em muốn đi câu cá ở hải đảo không?"
"Được chứ."
"Vậy tôi đi sắp xếp."
…
Vài thập kỷ trôi qua, Mộ Chu cuối cùng cũng thoát ly khỏi thế giới này.
…
"Mộ Chu, vất vả cho cô giúp tôi sắp xếp lại đống tài liệu này nhé."
Một xấp tài liệu dày cộp được đặt lên bàn của Mộ Chu.
Cô còn chưa kịp hoàn hồn đã theo bản năng đáp lại: "Vâng, được ạ."
Đợi người kia đi khỏi, Mộ Chu nhìn đống văn kiện chất cao như núi trên bàn, khóe miệng khẽ giật.
Cách thức tiến vào vị diện mới này thật khiến cô trở tay không kịp.
Giây trước còn đang nắm bàn tay già nua của Cảnh Trạm, giây sau đã ở một nơi xa lạ. Cô bắt đầu sắp xếp tài liệu và suy ngẫm về cốt truyện.
Nguyên chủ là trợ lý văn phòng bộ phận hậu cần tại tập đoàn Phong Dương, hay còn gọi là kẻ chạy vặt.
In tài liệu là cô, mua trà chiều là cô, ai muốn về sớm nhờ làm hộ công việc cũng là cô. Tốt nghiệp ba năm, vì tính tình lầm lì, ít nói nên cô vẫn mãi là trợ lý, ai trong văn phòng cũng có thể sai bảo.
May mà nguyên chủ không có chí lớn, thấy phúc lợi của tập đoàn tốt nên rất hài lòng, định làm đến lúc nghỉ hưu.
Nhưng biến cố đã xảy ra.
Nam chính thế giới này là Tần Quân Xuyên, Tổng tài tập đoàn Phong Dương – trẻ tuổi, tài cao, gia thế hiển hách nhưng tính cách lạnh lùng, khó gần. Anh tình cờ gặp nữ chính Khúc Bái Tịch trong một dự án hợp tác.
Khúc Bái Tịch là bạn học đại học của nguyên chủ, nhưng vì nguyên chủ quá mờ nhạt nên cô ta không có ấn tượng.
Khúc Bái Tịch dù yêu nam chính nhưng lòng tự trọng quá cao, luôn tỏ ra đối đầu với anh.
Nam chính bị chọc tức đến mất kiểm soát, rồi nhận ra cô ta khác biệt hoàn toàn với những cô gái khác và nảy sinh tình cảm.
Trong những lần đối đầu của họ, nguyên chủ vô tình bị kéo vào và đen đủi bị sa thải. Mất việc, cô phải cầm tiền bồi thường lủi thủi về quê.
Tâm nguyện của nguyên chủ rất giản đơn: Được ở lại Phong Dương làm việc đến khi nghỉ hưu.
Là một người làm công ăn lương, Mộ Chu bỗng thấy đồng cảm sâu sắc. Tâm nguyện lớn nhất của cô cũng là được nằm yên làm hậu cần ở không gian Chủ Thần mà thôi.
Mộ Chu thở dài và bắt đầu làm việc.
Hôm nay nhiệm vụ rất nặng, cô phải làm thay báo cáo cho một đồng nghiệp bên bộ phận kế hoạch nghỉ phép. Công việc không khó nhưng cực kỳ tốn thời gian.
5 giờ rưỡi chiều, mọi người lục tục ra về: "Mộ Chu, bọn tôi về trước nhé, bye bye."
Mộ Chu rụt rè chào tạm biệt rồi tiếp tục vùi đầu vào đống số liệu.
[0001, nam chính còn ở công ty không?]
[Còn, nhưng anh ta ở tầng 23, cô không lên đó được.]
Mộ Chu định từ bỏ việc gặp nam chính hôm nay thì 0001 nói tiếp: [Nhưng nếu cô hoàn thành nhanh công việc của bộ phận kế hoạch, cô sẽ có cơ hội gặp anh ta, vì nửa tiếng nữa anh ta sẽ tới đó họp đột xuất.]
Mộ Chu nghe vậy liền tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Nửa tiếng sau, tại bộ phận kế hoạch:
"Chào mọi người, tôi là Mộ Chu bên hậu cần, đây là báo cáo chị Tề nhờ nộp ạ." Cô rụt rè gõ cửa.
"Cứ để lên bàn trống đằng kia đi." Một nam nhân viên đáp mà không buồn quay đầu lại.
Cả bộ phận kế hoạch đang tăng ca căng thẳng, không khí rất bực bội.
Mộ Chu không dám gây tiếng động, vừa đặt tài liệu xuống định rời đi thì một nhóm người tiến vào.
"Mọi người lập tức vào phòng họp." Giám đốc Trần của bộ phận kế hoạch lên tiếng, rồi dẫn người đàn ông đi bên cạnh vào trong.
"Tần tổng."
"Chào Tần tổng."
Tiếng chào hỏi vang lên liên tiếp khiến Mộ Chu ngẩng đầu nhìn lại. Người đứng cạnh Giám đốc Trần chính là CEO của tập đoàn Phong Dương – Tần Quân Xuyên.