Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 1 - Chương 29: Bạch nguyệt quang hại chết em trai nam chính (29)

Trước Sau

break

Trong phòng ngủ của Mộ Chu, Cảnh Trạm đang nghiêm túc giúp cô tháo những phụ kiện trên tóc. 

Một bàn tay anh giữ nhẹ để cơ thể Mộ Chu đang ngồi bên mép giường không bị ngã nhào, tay kia lần lượt tháo những chiếc kẹp tóc đính trân châu.

Đang định giúp cô xõa tóc ra thì Mộ Chu bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi tay ôm chặt lấy cổ anh. 

Cảnh Trạm không chút phòng bị, theo bản năng ôm lấy eo cô để tránh cho cô bị ngã.

Sau khi uống rượu, đôi mắt Mộ Chu phủ một tầng sương mù mênh mông, cái nhìn mông lung đầy quyến rũ ấy khiến trái tim người ta ngứa ngáy. 

Cảnh Trạm không kìm được mà nuốt khan một cái. 

Mộ Chu ôm chặt anh không buông, làm nũng nhón chân lên, đặt một nụ hôn lên cằm anh: "Cảm ơn anh, anh thật tốt."

Mùi rượu nhạt hòa lẫn với hương thơm ngọt ngào đặc trưng trên người Mộ Chu ập đến, khiến Cảnh Trạm nhịn không được muốn hít hà thêm chút nữa cái mùi vị chỉ thuộc về riêng cô. 

Và anh đã làm thế thật. 

Anh cúi đầu vùi vào cổ cô, sống mũi cao thẳng chậm rãi lướt qua làn da, mang theo một cơn rùng mình run rẩy.

Hơi thở ấm nóng lan tỏa khiến Mộ Chu không khống chế được mà co rụt lại, cơ thể dần nóng bừng lên.

 Cô vô thức siết chặt lấy Cảnh Trạm, như dây leo quấn quýt lấy anh không rời. 

Vốn tưởng Cảnh Trạm sẽ tiếp tục, nhưng anh lại bỗng đứng thẳng dậy, giọng nói bình tĩnh đầy tự chủ:

"Ngoan, đi rửa mặt đánh răng rồi nghỉ ngơi sớm đi."

Khoảng cách giữa hai người bị kéo ra, như thể anh đang cố ý giữ kẽ, cứ như thể sự ám muội vừa rồi chưa từng tồn tại, anh chỉ đơn thuần ôm cô một cái mà thôi. 

Mộ Chu nghiêng đầu nhìn anh, lúc này trông anh chẳng khác nào một chính nhân quân tử. 

Cô bỗng bật cười, đôi mắt và khóe môi tràn đầy vẻ kiều diễm: "Vậy còn anh?"

Giọng nói mềm mỏng, nỉ non đặc trưng sau khi uống rượu như mang theo cả xuân sắc, khiến sự bình tĩnh trong mắt Cảnh Trạm nứt vỡ một tia, anh khẽ cử động yết hầu: "Tôi ở đây đợi em. Em uống rượu tôi không yên tâm, chờ em ra ngoài tôi mới đi."

Đây chính là những lời Mộ Chu từng nói với anh.

 Anh vẫn còn nhớ rõ cảm giác rung động mãnh liệt khi nghe cô nói lời lo lắng ấy. 

Khóe miệng anh dịu lại thành một nụ cười ôn hòa, đang định buông tay để đi lấy áo ngủ cho cô thì Mộ Chu lại một lần nữa dán sát vào, ôm lấy thắt lưng anh: "Không cần, em muốn anh ở bên cạnh cùng em."

Sự cứng đờ của anh ngay lúc đó Mộ Chu dĩ nhiên cảm nhận được, cô lại càng được nước lấn tới, cọ cọ vào lòng ngực anh: "Em say rồi, tự tắm không an toàn đâu."

Ngọn lửa trong mắt Cảnh Trạm nháy mắt bùng lên, nhìn Mộ Chu như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay tại chỗ.

 Chỉ là nhìn gò má ửng hồng và đôi mắt mơ màng của cô giống như đang nói mớ khi say, Cảnh Trạm đành mạnh mẽ đè nén ngọn lửa tà ác xuống, cố gắng bình tĩnh nhất có thể: "Em say rồi, đừng nói mớ nữa."

"Vậy anh bế em vào phòng tắm đi."

Xem ra Mộ Chu đã tỉnh táo hơn một chút, nghe lời không đòi hỏi thêm.

 Vì thế Cảnh Trạm bế cô lên, đi vào phòng tắm.

Nhiệt độ nước trong bồn tắm vừa vặn, mùi tinh dầu hoa hồng thoang thoảng khiến người ta say đắm. 

Mộ Chu đứng hơi khom người trước bồn rửa mặt, soi gương để gỡ bỏ sự ràng buộc cuối cùng của mái tóc dài, tiện miệng nói với Cảnh Trạm đang định vội vàng rời đi: "Anh Cảnh Trạm, giúp em kéo khóa kéo với."

Cô không quay đầu lại mà nhìn bóng hình anh qua gương. Nghe lại cách xưng hô ấy, sống lưng Cảnh Trạm tê dại một trận và nhanh chóng lan ra toàn thân. 

Anh chậm rãi xoay người, nhìn bờ vai thon thả của Mộ Chu và gương mặt mờ ảo của cô trong gương.

 Hơi nước dần bao phủ khiến mặt gương không còn rõ nét, đôi mắt Cảnh Trạm cũng như bị nhuộm màu, bắt đầu mông lung. Anh như hoàn toàn rũ bỏ lớp ngụy trang, chậm rãi tiến về phía cô.

 Đối diện với đôi mắt đỏ rực của Cảnh Trạm, Mộ Chu định nói thêm gì đó nhưng chưa kịp mở miệng thì đôi môi đã bị chiếm lấy một cách hung bạo.

 Khác hẳn với một Cảnh Trạm trong phòng ngủ vừa rồi, người đàn ông trước mắt gần như đang đoạt lấy, gặm nhấm, mút mát, dùng mọi cách để "nuốt chửng" cô vào bụng.

Mộ Chu vốn đã uống không ít rượu, lúc này bị Cảnh Trạm thắp lửa, hơi nóng của cồn trong lòng cũng bắt đầu mất kiểm soát. Cho đến cuối cùng, khi nụ hôn khiến Mộ Chu gần như không thể đứng vững, Cảnh Trạm mới nhớ đến yêu cầu của cô, một bàn tay đưa ra sau lưng.

"Để tôi giúp em."

Một tiếng xoạt vang lên, khóa kéo được kéo xuống, chiếc váy lụa trượt khỏi làn da mịn màng.

 Mộ Chu không thể ức chế được mà muốn né tránh, nhưng rốt cuộc chỉ có thể trốn vào lồng ngực người đàn ông trước mặt. Cảnh Trạm cười trầm thấp, bàn tay lớn từ gáy cô chậm rãi trượt xuống xương bả vai tuyệt đẹp, rồi dừng lại ở hõm eo. Làn da trắng ngần theo từng động tác của anh mà nhuốm màu hồng phấn mê người. Cảnh Trạm giơ tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình...

Khi cả hai rời khỏi phòng tắm, Mộ Chu đã không còn sức để mở mắt. 

Cô được bế đặt lại lên giường, rúc vào trong chăn định ngủ tiếp.

 Cứ ngỡ Cảnh Trạm sẽ rời về phòng mình, nhưng mép giường nhanh chóng lún xuống, một cơ thể nóng hổi áp sát vào lưng Mộ Chu, ôm chặt cô vào lòng.

"Ngủ đi, vất vả cho em rồi."

Giọng nói thanh lãnh của anh sát bên tai khiến gò má Mộ Chu lại một lần nữa đỏ bừng. 

Cô bực mình đưa tay nhéo mạnh vào thắt lưng anh: "Cũng vất vả cho anh quá, ra sức như vậy cơ mà."

Cú nhéo khiến anh khẽ rên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn mặt dày trả lời: "Tôi còn có thể vất vả hơn, chỉ cần em không phản đối."

Mộ Chu hừ lạnh một tiếng không thèm để ý đến anh nữa, nhưng nghĩ lại chuyện trong phòng tắm vừa rồi vẫn không khỏi rùng mình. Cảnh Trạm là điển hình của kiểu đàn ông biết dỗ dành nhưng sẽ không bao giờ dừng lại.

 Miệng thì toàn là "Ngoan", "Xin lỗi bảo bối", "Đều nghe em", "Lỗi của tôi hết", nhưng đối mặt với lời tố cáo và nước mắt của cô, anh chẳng có ý định dừng lại chút nào. Nghĩ đến đó, Mộ Chu nhắm chặt mắt, ép mình không được nghĩ lung tung nữa.

Nhận thấy hơi thở cô dần ổn định, Cảnh Trạm hôn lên má cô, mỉm cười thỏa mãn. 

Anh dĩ nhiên chẳng phải chính nhân quân tử gì, đối với người phụ nữ mình yêu, bản năng của anh là muốn thân mật vô hạn. Nhưng vì Mộ Chu nhát gan hay thẹn thùng, anh sợ dọa cô nên mới luôn khắc chế. 

Ai ngờ Mộ Chu lại luôn chủ động, khiến anh làm sao giữ được bình tĩnh nổi.

Anh lại hôn lên chóp mũi cô, cho đến khi cô cau mày hừ hừ trong giấc ngủ mới nhẹ giọng trấn an: "Ngủ đi ngủ đi, tôi không phá em nữa."

Kế hoạch cầu hôn của Cảnh Trạm có tính bảo mật cực kỳ kém. Không phải do ai tiết lộ, mà là vì Cảnh Trạm gần như viết luôn sự căng thẳng lên mặt. 

Từ một ngày trước đó, Mộ Chu đã thấy anh làm một giây 800 cái động tác giả để ngụy trang, cô nháy mắt hiểu ngay anh định làm gì nên lẳng lặng phối hợp.

Cuối cùng, tại trang viên riêng không mở cửa cho người ngoài của tập đoàn Cảnh thị, Cảnh Trạm đã chính thức cầu hôn cô. Đám cưới của hai người được chọn vào mùa xuân năm sau, mùa của vạn vật đâm chồi nảy lộc. 

Quy mô và sự xa hoa của hôn lễ ấy vẫn được mọi người bàn tán xôn xao suốt mười mấy năm sau đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương