Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 67: Tìm kiếm trong hư vô

Trước Sau

break

Tạ Chiết Ngọc gian nan bước xuống giường, nhặt từng mảnh vải vụn rơi vãi dưới đất, cẩn trọng phong ấn trở lại trong nhẫn trữ vật, sau đó khoác ngoại y, dựng cao cổ áo, buộc gọn mái tóc dài, rồi đeo lên mình thanh linh kiếm.

Y muốn tìm lại sự bình ổn trong tâm trí mình, bèn lê bước chân khập khiễng đi ra ngoài hệt như một xác không hồn, chỉ muốn đến động phủ của Lâm Bi Trần để nhìn huynh ấy một cái. Ngoại trừ Lâm Bi Trần, y chẳng muốn nghĩ ngợi thêm bất cứ điều gì nữa.

Thế nhưng y càng bước đi lại càng chẳng thể trốn tránh, càng không muốn nhớ lại thì đầu lại càng đau nhức dữ dội, đau đến mức mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm, chẳng cách nào tiến lên phía trước được nữa.

Tạ Chiết Ngọc đau đớn ôm đầu khóc nức nở, nghĩ mãi vẫn không thông suốt chuyện giữa mình và Lâm Hao Hành. Tuyết Trung Hối nói y đã trêu chọc Lâm Hao Hành, nếu điều này là thật, y biết đối mặt với hắn thế nào, rồi lại đối mặt với Lâm Bi Trần ra sao? Lâm Bi Trần sẽ nhìn nhận y như thế nào đây?

Y thút thít nghẹn ngào, càng muốn trốn tránh lại càng cảm thấy không ổn. Tuyết Trung Hối chính là một minh chứng điển hình, nếu cứ mãi không ngó ngàng, chẳng bận tâm thì sớm muộn gì cũng sẽ tích tụ thành rắc rối lớn.

Y giơ tay quệt đại vệt lệ trên mặt rồi ngước mắt nhìn lên, thấy trời cao xám xịt, tuyết mịn vẫn rơi mãi không thôi. Lúc này hãy còn sớm chán, nếu đến động phủ của Lâm Bi Trần vào giờ này, e là Bình Quy và Giác Điêu canh cửa vẫn còn đang gà gật ngủ quên.

Tạ Chiết Ngọc không còn chần chừ thêm nữa, y vận linh lực che giấu toàn bộ khí tức, xoay người rảo bước về phía động phủ của Lâm Hao Hành.

Y và Tuyết Trung Hối sau này chỉ có thể tuyệt giao, nhất định phải tuyệt giao, nhưng còn Lâm Hao Hành... y thực sự không biết phải đối phó thế nào cho phải.

Y phải đến hỏi hắn một câu cho ra lẽ, rằng liệu bản thân có đang nợ hắn một món nợ nào không.

Y thực sự không trả nổi nữa rồi.

Động phủ của Lâm Hao Hành tọa lạc giữa một rừng trúc hẻo lánh, cảnh sắc thanh u tĩnh mịch, bốn mùa đều xanh mướt một màu.

Tạ Chiết Ngọc hiếm khi đặt chân tới nơi này, dọc đường đi bước chân có chút vấp váp, y vừa loạng choạng tiến bước vừa hồi tưởng lại những chuyện cũ với Lâm Hao Hành, cố công tìm kiếm chút đầu mối từ trong mớ hỗn độn đó.

Những chuyện xa xôi y đã sớm quên sạch sành sanh, còn về những chuyện gần đây, y chợt nhớ lại cái ngày Lâm Hao Hành dùng chiếc bàn yêu xoay chuyển cưỡng ép y hoán đổi thân xác. Khi linh lực của hắn vừa mới rót vào trong cơ thể y, y liền cảm nhận được một sự khoan khoái, dễ chịu đến mức chẳng thể diễn tả thành lời.

Phải chăng là vì... bọn họ đã từng song tu với nhau? Bọn họ đã song tu khi nào, và ở nơi nao? Liệu có phải vào một đêm trăng tròn nào đó, Tuyết Trung Hối đã sơ sẩy không trông chừng nổi y hay không?

Nghĩ đến thái độ vốn luôn hằn học, lạnh lùng như băng mà Lâm Hao Hành dành cho mình bấy lâu nay, Tạ Chiết Ngọc không ngừng nguyện cầu trong lòng rằng những chuyện hoang đường như thế chưa từng xảy ra.

Khi vừa thấp thoáng trông thấy rừng trúc, Tạ Chiết Ngọc đã nhìn thấy những làn mây khói cùng màn sương băng đang biến ảo khôn lường phía trên không trung, thấp thoáng đâu đó còn có cả ánh kiếm lóe lên.

Tim y bỗng hẫng đi một nhịp, bất chợt nhớ lại dáng vẻ bạo ngược của Tuyết Trung Hối đêm qua khi hắn phát bệnh điên và dọa rằng sẽ đánh chết Lâm Hao Hành. Y tức khắc trở nên hốt hoảng, vội vàng thu liễm toàn bộ khí tức rồi nhanh tay kết một đạo ẩn thân quyết, sau đó xách kiếm thuấn di lên phía trước, định bụng sẽ trợ giúp Lâm Hao Hành một tay.

Rất nhanh, y khập khiễng chạy đến bên ngoài rừng trúc, còn chưa kịp bước chân vào đã suýt chút nữa bị luồng kiếm khí từ trong rừng bắn ra đánh trúng.

Tạ Chiết Ngọc vừa né tránh vừa phán đoán xem ai đang chiếm thế thượng phong trong rừng trúc, nhưng cả hai luồng kiếm khí đều rối loạn không chương pháp, thật khó lòng phân định cao thấp. Y bèn phóng thích linh thức, muốn mượn ngũ quan để xem thử tình hình bên trong ra sao, nếu họ có phát hiện y ở đây cũng tốt, có chuyện gì cứ nhắm vào y mà đến, có giỏi thì hợp lực lại đánh chết y luôn đi.

Chẳng mấy chốc, y trông thấy hai vị sư huynh đang đấu với nhau đến mức gần như mất sạch lý trí. Cả hai đều hệt như phát điên, ánh kiếm màu tím nhạt và xanh nhạt không ngừng lóe lên, kèm theo đó là những màn oanh tạc lẫn nhau bằng Thiên Diễn thuật, giằng co dữ dội, hệt như muốn tống đối phương xuống hoàng tuyền vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương