Trong mắt Lý Nhược Phi thoáng qua một tia cảm xúc lạ lùng, hắn đón lấy nhành hoa mang theo hơi thở của y, khẽ gật đầu: "Kỳ Lân cũng sẽ thích."
Nghe vậy Tạ Chiết Ngọc càng thêm thả lỏng, y lại tuôn ra một tràng những lời chúc tụng êm tai: "Vậy thưa sư tôn, đệ tử xin chúc người thêm một lần nữa năm mới đại cát, sang năm tu vi thăng tiến vượt bậc, sớm chứng đại đạo, đạo tâm hằng sáng, tiên thể vĩnh an..."
Lý Nhược Phi vừa lắng nghe, vừa nhẹ nhàng mơn trớn nhành hoa còn vương lại hơi ấm của y. Đợi Tạ Chiết Ngọc nói xong, hắn chỉ đáp lại một tiếng: "Được."
Lần này Tạ Chiết Ngọc thực sự cáo lui.
Lý Nhược Phi cầm nhành hoa, đứng lặng tại chỗ rất lâu, cho đến khi hộp kiếm đang lơ lửng giữa không trung sau lưng phát ra tiếng động.
Hắn ngoái đầu lại, trông thấy một thanh phác kiếm từ trong hộp kiếm nhảy ra, chạm đất hóa thành thiếu niên Tiểu Thất.
Tiểu Thất phủ phục trên mặt đất không sao đứng dậy nổi, dường như đã bị thương. Chiếc mặt nạ trên mặt vì đeo không chặt mà rơi xuống, hắn liền hốt hoảng chộp lấy chiếc mặt nạ để che đi những vết sẹo chằng chịt trên gương mặt mình.
Giữa những vết cào và vết kiếm đâm dày đặc, trong đôi mắt mơ màng mà ấm áp ấy, dường như đang khắc sâu hai chữ.
Tân xuân, năm tới, năm tới của Tạ Chiết Ngọc sẽ là một năm hoàn toàn mới mẻ. Năm tới của hắn cũng sẽ là những năm tháng mới mẻ. Lý Nhược Phi một tay trấn áp ma xà, tay kia cầm nhành hoa, khẽ ngửi làn hương thanh khiết ấy.
...
Tạ Chiết Ngọc lòng đầy mãn nguyện trở về tiểu viện của mình. Y vừa đi vừa suy tính, giờ chỉ còn thiếu việc khiến Tuyết Trung Hối uống vài giọt máu của y cùng Tuyệt Tình Đoạn Ái Đan nữa mà thôi. Đợi Tuyết Trung Hối uống xong, không còn thích y nữa, tiếp tục chán ghét y, y chẳng phải là có thể cùng hắn tiếp tục làm sư huynh đệ, làm những người sư huynh đệ giản đơn, bình thường và thuần túy đó sao.
Trời hãy còn sớm, y trầm mình vào ao nước nhỏ, thoải mái tắm táp một phen, lặn ngụp như một chú cá nhỏ, nghịch ngợm hồi lâu mới chịu lên bờ.
Khoác lên mình bộ hắc y sạch sẽ, y bước vào phòng ngủ, rũ sạch hơi nước trên người. Sau đó y trịnh trọng đi tới trước chiếc tủ quần áo bằng gỗ đàn hương, hóa giải từng lớp pháp thuật, rồi cẩn trọng lấy từ chiếc nhẫn trữ vật bên trong ra một bộ đạo phục màu trắng bạc.
Tạ Chiết Ngọc ôm bộ y phục cũ này của Lâm Bi Trần vào lòng, trân trọng vuốt ve mãi không thôi.
Y khẽ áp má vào cổ áo, tưởng tượng nhịp tim của Lâm Bi Trần khi khoác lên mình bộ đạo phục này năm xưa, lồng ngực y cũng theo đó mà đập thình thịch liên hồi.
Đêm giao thừa nay náo nhiệt, y định sẽ lẻn sang thăm Lâm Bi Trần.
Ngày đầu năm mới mai nhộn nhịp, y vẫn muốn lẻn sang thăm huynh ấy.
Y cứ thế ôm chặt bộ y phục cũ của đại sư huynh, quên bẵng cả thời gian, chẳng màng đến mệt mỏi, đắm chìm trong việc nâng niu cọ xát đến tận khi mặt trời lặn xuống núi lúc nào không hay.
Y lại càng không hay biết rằng, Tuyết Trung Hối đã đến từ trước lúc hoàng hôn. Tuyết Trung Hối đứng lặng nơi cửa phòng ngủ, chứng kiến Tạ Chiết Ngọc đang dành trọn sự quyến luyến tột cùng cho một mảnh áo cũ.
Hồi lâu, rồi lại hồi lâu sau, đầu ngón tay Tuyết Trung Hối khẽ cử động. Tức thì, bên trong gian phòng vang lên tiếng vải rách xé lòng, bộ y phục cũ trong lòng Tạ Chiết Ngọc bỗng chốc hóa thành những mảnh vụn bay lả tả khắp nơi.
Tạ Chiết Ngọc vẫn còn đang đắm chìm trong dòng hồi tưởng, nhất thời không kịp phản ứng, chỉ biết ngơ ngẩn nhìn bộ y phục cũ ấm áp tuột khỏi vòng tay, bay đi.
"Tạ Chiết Ngọc."
Y đờ đẫn ngoảnh đầu lại theo tiếng gọi.
Tuyết Trung Hối bước tới, đôi khuyên tai Sơn Quỷ Hoa Tiền chẳng hề phát ra tiếng động, nhưng tờ giấy thệ ước kẹp giữa đầu ngón tay hắn lại đang kêu rào rạt.
"Ngươi muốn rạch ròi mọi thứ với ta?"
"Ngươi muốn đổi kẻ khác giải độc cho ngươi?"
"Ngươi muốn để nam nhân khác chịch ngươi?"
"Là kẻ nào?"