Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 42: Nghèo nhưng trí lớn

Trước Sau

break

Tạ Chiết Ngọc lấy ra con chuồn chuồn tre mà Yến Chi Thừa đã tặng, định bụng từ túi của lão già kỳ lạ với tay nghề cao siêu này - kẻ mà hễ mua đạn dược là có đạn dược, mua kiếm là được tặng kèm cả mười tám loại binh khí - sắm thêm vài món đồ thần kỳ.

Nhắc mới nhớ, y cũng từng ôm hy vọng lão già thần kỳ này có thể hóa giải ma độc trên người mình, kết cục thì...

Lão già sau khi chẩn trị sơ qua cho y liền thốt lên: "Đúng là một loại tà độc hiếm thấy! Cách chữa trị cũng thật ghê gớm! Sao nào, ngươi muốn cái thân già lụ khụ này cùng ngươi song tu để giải độc đấy à? Lão đây sức cùng lực kiệt rồi, cưỡi không nổi, làm không xong đâu, đừng có làm khó lão già này mà."

Tạ Chiết Ngọc tức đến mức giật phăng một nhúm râu của lão ngay tại chỗ: "Lão già chết tiệt! Ta đang hỏi ngươi có luyện ra được linh đan để chữa cho ta không cơ mà!"

Lão già đau đến mức nhảy dựng lên, chỉ tay lên trời: "Tiểu tử tốt, ta thấy ngươi thà lên trời luôn đi, tìm Thái Thượng Lão Quân ấy. Có muốn làm khó thì đi mà làm khó lão già thần tiên đó, đừng có bóc lột lão già yếu đuối, tội nghiệp lại bình thường như ta nữa."

"..."

Nghĩ đến đây, khóe môi Tạ Chiết Ngọc khẽ giật giật hai cái.

Y cân nhắc một hồi lâu, vừa cảnh giác cảm nhận động tĩnh xung quanh, vừa lấy ngón tay làm bút, viết xuống từng chữ một rồi truyền vào bên trong con chuồn chuồn tre. Chỉ cần Yến Chi Thừa nhận được, lão sẽ gửi thư hồi đáp cho y.

Bức thư ngắn vừa gửi đi chẳng bao lâu, con chuồn chuồn tre đã vỗ cánh rung rinh giữa sự mong đợi của Tạ Chiết Ngọc. Điều này chứng tỏ Yến Chi Thừa đã nhận được thư với tốc độ thần sầu. Chẳng biết là do dạo này lão nghèo đến mức phải đem cầm cố cả quần lót nên mới đặc biệt chú ý xem có vị khách hàng tối cao nào không, hay là do tình cờ đang chu du đến vùng lân cận này nữa.

Rất nhanh sau đó, trên con chuồn chuồn tre hiện lên một bức thư hồi đáp với nét chữ rồng bay phượng múa, nhìn chữ mà cứ ngỡ như đang nghe thấy tiếng lão già gào thét: "Dạo này lão đây nghèo đến mức phải ra vỉa hè bán thuốc tráng dương rồi! Tiểu Ngọc nhi, ngươi có muốn thử chút không? Đảm bảo ít nhất một đêm bảy lần, không có giới hạn tối đa luôn!"

Tạ Chiết Ngọc tối sầm cả mặt mày, thầm nghĩ đừng có mà hại ta.

"Ta thấy thư của ngươi rồi, ngươi muốn cái loại Tuyệt Tình Đoạn Ái Đan oái oăm gì thế này? Ngươi muốn người nọ sau khi uống thuốc, trong điều kiện ký ức không hề tổn hại, sẽ quên sạch tình cảm yêu mến dành cho một người, mà chỉ còn nhớ rõ sự chán ghét đối với kẻ đó thôi sao?"

"Tiểu Ngọc nhi à, ngươi lại làm khó lão già này rồi, làm ăn với ngươi đúng là khó nhằn bậc nhất luôn ấy. May mà dạo này ta đang túng quẫn, ta sẽ thử mày mò nghiên cứu loại kỳ đan mà đệ yêu cầu xem sao, hễ có kết quả là ta sẽ gửi thư cho ngươi ngay nhé!"

"Kẻ lão ký phục lệ, chí tại thiên lý - Yến mỗ kính bút."

(*Lão ký phục lệ, chí tại thiên lý: Thành ngữ chỉ người tuy đã già nhưng vẫn còn chí hướng cao xa, nhiệt huyết không giảm. Ở đây Yến Chi Thừa dùng để tự trào về sự nhiệt huyết (vì tiền) của mình.)

Tạ Chiết Ngọc thấy lão bảo nghèo thì biết ngay lão sẽ có động lực rất lớn, viên đan dược này mười phần thì đến tám chín phần là sẽ luyện thành công.

Đáng tiếc chuồn chuồn tre chỉ có thể truyền tin chứ chẳng thể gửi được vật phẩm, y bèn viết xuống hai mươi chữ cảm ơn rồi gửi ngược trở lại.

Phần còn lại giờ đây chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Trong hai ngày gần đây, đối với kẻ như Tuyết Trung Hối, y cứ nghiến răng chịu đựng cho qua là được.

Tạ Chiết Ngọc hơi chút buông lỏng tâm trí, y ôm lấy kiếm rồi ngồi xếp bằng để đả tọa.

Đầu lưỡi và làn môi vẫn còn vương chút cảm giác tê dại, y khẽ mím môi, chợt nhớ về bản thệ ước đã ký cùng Tuyết Trung Hối trước khi bắt đầu song tu vào tám năm về trước.

[Năm Phi Minh thứ hai mươi, ta là Tạ Chiết Ngọc, khẩn cầu tam sư huynh Tuyết Trung Hối ra tay giúp ta xoa dịu ma độc, tạm kết khế ước song tu. Chỉ liên quan đến việc hỗ trợ về thân xác, tuyệt không dính líu đến những vướng bận khác, chẳng vương chút tơ lòng ràng buộc, cũng không lập minh ước về duyên nợ trần ai.]

[Kể từ sau lời thề này, ta sẽ giữ trọn ranh giới, rạch ròi phân minh, tuyệt đối không bám víu, cũng chẳng hề dây dưa.]

[Nếu ta vi bội thề ước, nảy sinh tham niệm hay tư dục hão huyền đối với tam sư huynh, nguyện chịu trời phạt đất diệt, không được chết tử tế.]

[Người lập khế: Tạ Chiết Ngọc.]

[Chủ khế: Tuyết Trung Hối.]

Y đã nhỏ máu đầu tim để thề, có đất trời cùng chứng giám, nếu như vi ước, ắt sẽ chẳng được chết yên lành.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương