Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 40: Nuốt nước bọt

Trước Sau

break

Tạ Chiết Ngọc chưa bao giờ gần gũi với Tuyết Trung Hối đến thế trong lúc tỉnh táo.

Y ngỡ ngàng nhìn người đang ở gần ngay trong gang tấc, bên tai vang lên những tiếng ù ù.

Thế này là đang làm gì vậy?

Đang diễn kịch sao?

Vở kịch quái quỷ gì mà cần phải luồn cả lưỡi vào khuấy đảo lung tung thế này? Hắn uống lộn thuốc hay là lên cơn động kinh mất rồi?

Tạ Chiết Ngọc đờ đẫn cả người hệt như vừa gặp quỷ, ngây ngốc nhìn Tuyết Trung Hối đang nhắm nghiền hai mắt. Đột nhiên tiếng mút mát vang lên, y kinh hãi trợn trừng hai mắt, nhìn yết hầu của Tuyết Trung Hối cuộn lên, nuốt trọn lấy thứ nước bọt của y.

Tạ Chiết Ngọc: "..."

Cả người y phút chốc sởn gai ốc, ngay lúc đang định dùng sức đẩy mạnh ra, Tuyết Trung Hối đã buông y ra trước mất rồi.

Hắn nói câu gì đó nhưng Tạ Chiết Ngọc hoàn toàn chẳng lọt tai chữ nào. Y nhảy dựng lên hệt như một con cá vàng vọt ra khỏi chum nước, cắm cổ lùi nhanh về phía sau. Phần thắt lưng rất nhanh đã va sầm vào bàn trang điểm, khiến những món đồ nhỏ bày trên bàn rớt loảng xoảng xuống đất hết món này đến món khác.

"Chuyện bé xé ra to, cái vẻ chẳng sợ trời chẳng sợ đất của đệ đâu mất rồi?"

Tuyết Trung Hối vờ như bình tĩnh dùng đầu ngón tay lau qua làn môi, vành tai nơi đeo chiếc khuyên Sơn Quỷ Hoa Tiền đỏ bừng lên, thế nhưng khi nâng mi mắt nhìn về phía y, trông thấy vẻ mặt kinh hoàng như gặp quỷ kia của y, trái tim đang nóng hổi cũng nguội đi đôi phần.

Giữa ánh mắt kinh hoàng khôn nguôi của Tạ Chiết Ngọc, hắn chợt nhớ lại một chuyện cũ của bảy năm về trước.

Năm đó trở về Tế Tuyết Châu, hắn vẫn còn đang căm ghét y, dịp cuối năm về nhà vốn chẳng muốn mang y theo cùng, nhưng mỗi lần đi về mất ít nhất cũng phải hai tháng trời, mà chất độc trên người Tạ Chiết Ngọc lại chẳng thể rời xa hắn, vậy nên mới đành lòng mang y theo.

Hắn điều khiển một con thuyền tinh khải bay trở về, ngay trên đoạn đường chuẩn bị tiến vào địa giới Tế Tuyết Châu, vào một ngày trước đêm trăng tròn, đã vấp phải trận mai phục của kẻ thù dòng họ Tuyết ngay tại vùng biên cảnh, tà túy xuất hiện dày đặc bạt ngàn.

Hắn vừa điều khiển tinh khải vừa đơn độc giết địch. Vì Tạ Chiết Ngọc sắp đến lúc độc phát, hắn bèn phong tỏa toàn thân và thần thức của y, ném y vào trong thuyền để y ở yên đó. Việc này vừa là để y đừng thêm phiền phức, cũng là nể tình rốt cuộc vẫn là sư đệ cùng môn phái nên hắn chẳng hề muốn y bị cuốn vào những phân tranh của gia tộc họ Tuyết.

Thế nhưng Tạ Chiết Ngọc vẫn phá tan phong ấn, tuốt kiếm xông ra ngoài. Khuyên cũng chẳng nghe, đuổi cũng không đi, y cứ cố chấp và hung hăng đứng chôn chân bên cạnh hắn, giết đến mức máu bắn đầy mình, giết đến khi những lằn đỏ do ma độc phát tác bò lên tận cổ, thần trí đã chẳng còn tỉnh táo, tấm lưng chằng chịt vết thương, thế mà ánh mắt vẫn đầy vẻ bướng bỉnh và kiên định.

Tuyết Trung Hối nhìn vào đôi mắt y lúc này, muốn cười nhưng lại chẳng thể cười nổi.

Vào lúc Tạ Chiết Ngọc cận kề cái chết nhất, có lẽ y cũng chưa từng hoảng loạn đến mức này.

Chẳng qua cũng chỉ là bị hắn hôn một lần mà thôi.

Vậy mà lại sợ hãi đến thế.

Hắn như có vật gì nghẹn nơi cổ họng, nhìn chằm chằm y rồi trầm giọng: "Chẳng qua chỉ là diễn một vở kịch, chẳng qua chỉ là đùa vui mà thôi."

Tạ Chiết Ngọc vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy kinh hãi.

Hai người rõ ràng đang ở cùng dưới một mái hiên, gần ngay trong gang tấc, vậy mà lại ngỡ như cách trở muôn trùng núi non.

Tuyết Trung Hối chờ mãi chẳng thấy y mở lời, biết y lại tiếp tục làm kẻ câm rồi, trong lòng vừa bực bối vừa phiền muộn, chẳng biết nếu còn ở lại thì mình sẽ làm ra chuyện gì nữa, hắn đành phải xoay người rời đi.

Tạ Chiết Ngọc dán mắt nhìn hắn ra khỏi cửa, đợi đến khi hắn đi xa đến mức không còn cảm nhận được hơi thở nữa, sống lưng y hệt như bị rút đi, cả người ngã bệt xuống đất.

Lớp áo lót bên trong đã bị mồ hôi lạnh thấm đẫm, Tạ Chiết Ngọc hồn vía chưa định mà đưa tay lên lau môi, cơ hàm bên má hằn lên rõ rệt, những đường gân xanh trên cổ cũng không ngừng giật giật.

Đây mà là diễn kịch sao?

Đây mà là đùa vui sao?

Đừng đùa nữa, hắn còn nuốt cả nước bọt của y nữa là!

Hắn rõ ràng đã hoàn toàn đắm chìm vào trong đó!

Đầu óc Tạ Chiết Ngọc rối thành một nùi, y ngốc thật đấy nhưng đâu phải heo, cái vẻ mặt tình xuân phơi phới kia y đâu phải chưa từng thấy qua. Trước đây từng có đệ tử đồng môn kín đáo bày tỏ tình cảm với y, vẻ thẹn thùng đỏ mặt toát ra từ thần thái cho đến cử chỉ đều chẳng tài nào giấu giếm nổi.

Y không thể nào hiểu nổi... Tuyết Trung Hối tại sao lại... tại sao lại như thế...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương