Đêm ấy, Tạ Chiết Ngọc ở trong căn sương phòng được sắp xếp cho mình, sau khi tẩy trang và thay hắc y, y vừa ngồi thiền điều tức vừa mông lung suy nghĩ. Chẳng được bao lâu, bên tai bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Tâm niệm y chợt động, thầm nghĩ kẻ biết gõ cửa thì hẳn không phải là yêu tinh khoai lang tím, tám phần là Tứ sư tỷ rồi.
Thế là y vội vàng thoắt cái đã ra mở cửa. Giữa làn tuyết bay lả tả, người tìm tới hóa ra lại là Kinh Vãn Chiếu.
Y nhất thời có chút luống cuống: "Sư tỷ... Nhị sư tỷ."
"Ừm!" Đôi mắt sáng ngời của Kinh Vãn Chiếu lướt qua người y: "Đến tìm đệ để nói chút chuyện."
Tạ Chiết Ngọc không khỏi thấy mình được ưu ái mà lo sợ, lần cuối y được trò chuyện cùng Nhị sư tỷ đã là chuyện từ rất lâu về trước. Trong lòng y vừa có phần vui mừng, lại vừa kinh ngạc nghi hoặc. Những việc chính sự ban chiều vốn đã được sắp xếp ổn thỏa cả rồi, giờ này tỷ ấy lại tìm tới, trực giác mách bảo y rằng chuyện sắp nói hẳn chẳng phải điều gì tốt lành.
Kinh Vãn Chiếu vừa mới từ chỗ Tuyết Trung Hối trở về, trước tiên là hỏi han về tình hình sức khỏe của Tạ Chiết Ngọc, nàng ấy còn nắm rõ điều đó hơn cả chính bản thân y.
Sau khi nhận được lời hồi đáp "trí nhớ và căn cơ của đệ ấy ngày càng sút kém", nàng vẫn luôn nhíu mày. Lại nghe Tuyết Trung Hối kể về chuyện của vị sư đệ mới, nàng mới giãn mày ra, nhưng rồi lại phát hiện vấn đề mới, không kìm được mà ghé qua đây.
Tạ Chiết Ngọc đón người vào trong, liền nghe nàng nói: "Ta nghe nói sư tôn định thu nhận một đệ tử mới, đệ biết được bao nhiêu?"
Chiều nay nàng vừa dặn dò y phải cẩn trọng, thế là lúc này y liền cứng nhắc mà cẩn trọng đáp: "Đệ không rõ lắm, có lẽ tam sư huynh biết nhiều hơn một chút."
"Hắn không nói với đệ sao?"
"Tại sao hắn phải nói với đệ chứ?" Tạ Chiết Ngọc cảnh giác phân rõ giới hạn với yêu tinh khoai lang tím: "Hắn là hắn, đệ là đệ. Trong số các sư huynh tỷ, đệ và tam sư huynh là người không thân thiết nhất."
Kinh Vãn Chiếu trợn to mắt thêm đôi chút: "... Tiểu tử này, đệ coi ta là kẻ mù hay người điếc đấy hả? Cứ cho là ta có mù điếc thật đi chăng nữa, thì cũng đã bảy tám năm trời rồi, chuyện giữa đệ và lão Tam là thế nào, dẫu cho sư tôn và mấy người các đệ chẳng ai hé môi, lẽ nào trong lòng ta lại không rõ sao?"
Lần này đến lượt Tạ Chiết Ngọc trợn tròn mắt.
Sắc máu trên mặt y biến mất sạch sành sanh, cả người như rơi vào hầm băng, nhưng y nhanh chóng trấn tĩnh lại, ôm lấy cái lý lẽ lệch lạc của mình mà nghiêm túc, cố chấp đáp lại:
"Sư tỷ, có những chuyện chỉ cần chẳng ai nói ra, thì sẽ chẳng ai biết cả, như vậy có nghĩa là chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Kinh Vãn Chiếu há hốc miệng, bị cái điệu bộ "bịt tai trộm chuông" đầy vẻ chính trực lẫm liệt kia làm cho á khẩu chẳng nói nên lời.
Tạ Chiết Ngọc cảm giác nàng sắp nổi giận, phải nói chút chuyện gì vui vẻ mới được.
Còn chuyện gì có thể khiến người ta vui mừng hơn việc Lâm Bi Trần có hy vọng tỉnh lại cơ chứ?
Nghĩ đến hắn, trong mắt Tạ Chiết Ngọc đều ngập tràn ý cười: "Sư tỷ, đệ nhớ ra rồi, sư tôn đích thân nói vị sư đệ mới kia có thể giúp đại sư huynh tỉnh lại, nhanh nhất là chờ thêm ba năm nữa, huynh ấy sẽ thức tỉnh rồi!"
"..." Kinh Vãn Chiếu sớm đã biết chuyện này, nàng nhìn dáng vẻ vui mừng hớn hở của y, không nhịn được mà hỏi: "Sau khi đại sư huynh tỉnh lại, đệ định đối xử với huynh ấy thế nào, rồi còn lão Tam, và cả những người khác nữa, đệ tính cân bằng ra sao, đệ nghĩ đại sư huynh sẽ nhìn đệ như thế nào?"
Một tiếng cào xương sắc lạnh vang lên trong tâm trí Tạ Chiết Ngọc. Y quả thực chưa từng nghĩ tới, nếu có một ngày Lâm Bi Trần tỉnh lại, biết được y đã cùng những kẻ khác lăn lộn trên giường suốt bấy nhiêu năm trời thì sẽ ra sao. Những năm qua y chỉ mải lo sống sót và giữ vững tu vi, dẫu tâm trí có lúc trống rỗng, thì thứ y nghĩ đến cũng chủ yếu là chuyện quá khứ.
Trong thoáng chốc, y tưởng tượng ra dáng vẻ Lâm Bi Trần quay lưng cự tuyệt chẳng mảy may đoái hoài đến mình. Y liệu rằng sự thất vọng lớn nhất mà huynh ấy dành cho mình chính là như vậy, và hình phạt nặng nề nhất cũng chính là không còn để y lọt vào trong tầm mắt nữa.
Thế nhưng y bỗng bất chợt nhớ lại rất nhiều, rất nhiều những lời mà Lâm Bi Trần từng nói với mình.
Vào cái lần y đánh cho mấy tên đệ tử đồng môn phải nằm liệt giường, giữa lúc y vừa bướng bỉnh ngang ngạnh lại vừa chột dạ giải thích cầu xin tha thứ, Lâm Bi Trần đã nói:
"Xấu cũng là đệ, mà tốt cũng là đệ. Người đệ đánh có phải là sư ca đâu, sao lại đòi sư ca tha thứ? Nếu đệ muốn cầu xin sự tha thứ, thì người đệ cần gặp là mấy đệ tử kia mới đúng.
Tuy nhiên, mọi việc đều có nguyên do, lỗi lầm cũng không hoàn toàn nằm ở đệ. Kẻ khác bắt nạt đệ, đệ có quyền phản kháng, chỉ là đừng nên làm quá mức.
Trích ra bảy phần tài nguyên tháng này của đệ đem cho họ chữa trị vết thương. Hãy gặp mặt nói chuyện tử tế, đệ xin lỗi họ, rồi bảo bọn họ cũng phải xin lỗi đệ. Nhớ kỹ, phải nói chuyện cho đàng hoàng.
Sư ca sẽ đi cùng đệ, nhưng sư ca không tiện lộ mặt, đệ hiểu chứ? Sư ca sẽ thi triển ẩn thân thuật để ở bên cạnh bầu bạn với đệ."