Tướng Quân Tại Hạ

Chương 134

Trước Sau

break

 

Con trai Lâm Điềm Điềm đã được 8 tháng tuổi, cậu nhóc ngày nào đã trưởng thành rất nhiều.

 

Mới sinh ra nhăn nheo, các nam nhân đều ghét bỏ bé xấu, bây giờ như búp bê nhỏ được tạc bằng ngọc bích, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, non mềm mịn màng, đôi mắt to và lông mi dài, trông như một em bé ngọc bích tinh xảo.

 

Mây người đàn ông ngày nào cũng tranh nhau ôm con trai vào lòng, nhưng con trai thân nhất chính là mẹ, hễ mẹ gọi là bé sẽ mở rộng vòng tay và đòi mẹ ôm.

 

Tên con suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn chưa quyết định được.

 

Chọn mấy tên, nhưng không hài lòng.

 

Năm người đàn ông tranh cãi không ngừng, họ đều cảm thấy mình chọn được là tốt nhất.

 

Cuối cùng, Lâm Điềm Điềm đau đầu vì cuộc cãi vã của họ, vì vậy cô đã nghĩ ra một cách, viết tên lên giấy, để đứa trẻ tự chọn.

 

Mấy nam nhân cảm thấy điều đó khả thi, nhao nhao viết cái tên họ nghĩ ra trên giấy, sau đó ngồi xổm quanh đứa trẻ thành vòng tròn, dụ anh chàng nhỏ cầm lấy tờ giấy trong tay mình.

 

Đứa bé vừa biết bò, nó đã ngóc cổ nhìn trái nhìn phải bò hai cái về phía Tông Vực.

 

Mặt Tông Vực vui mừng khôn xiết, tưởng rằng phần thắng đã nằm trong tay mình, chưa kịp cười thì anh chàng nhỏ đã xoay người bò sang phía bên Nguyên Dã kia.

 

Nguyên Dã cười đắc ý cười ha ha, “Bảo Bảo thật tuyệt! Bình thường ba ba không có phí công thương con!"

 

Tuy nhiên, anh cũng mới vui mừng được một lúc, vừa dứt lời, tên nhóc đã quay đầu bò về phía Lâm Minh Kỳ.

 

Nhìn thấy con trai mình bò tới, trong lòng Lâm Minh Kỳ nở rộ một niềm vui sướиɠ, thầm nghĩ quả nhiên là con ruột, đáng tin cậy.

 

Nhưng đánh mặt đến quá nhanh, thằng nhỏ cứ loanh quanh tản bộ một vòng, cuối cùng vẫn chưa chọn được .

 

Vài nam nhân vội vàng, không cần biết trêu chọc bé như thế nào, tên ŧıểυ tử kia cũng không chút động lòng, ngồi tại chỗ tập trung móc chân.

 

Lâm Điềm Điềm ở một bên không kìm được, che bụng cười không ngừng,

 

Bé con đột nhiên nghe thấy tiếng cười của cô giống như đã tìm được kho báu nào đó, liền nhanh chóng bò về phía cô, cuối cùng ôm lấy chân của Lâm Điềm Điềm cười khanh khách không ngừng.

 

Lâm Điềm Điềm cúi xuống, bế con trai vào lòng, tùy ý bé há miệng nhỏ bôi nước miếng lên đầy mặt cô.

 

 Mấy nam nhân cầm tên thất vọng, nhưng có chơi có chịu, nhưng cuối cùng họ chỉ có thể miễn cưỡng thỏa hiệp và quyết định để Lâm Điềm Điềm đặt tên cho đứa trẻ.

 

 Lâm Điềm Điềm đặt tên rất dở, và cuối cùng phải mất ba ngày mới tìm ra một cái tên: Lâm Ngọc Dương.

 

 Lâm Ngọc Dương của ngày hôm nay càng ngày càng đáng yêu, tính tình ngoan hiền ít nói nhưng lại rất hay cười.

 

 Lâm Minh Kỳ ôm bé thường xuyên cảm thán con trai theo mẹ. ŧıểυ Ngọc Dương và Lâm Điềm Điềm khi còn nhỏ quá giống nhau, đều giống nhau mềm mại xinh đẹp, giống nhau đáng yêu tươi tắn, gặp người liền cười.

 

 

 

 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc