Tướng Gia Xin Tự Trọng

Chương 2: Khinh Miệt

Trước Sau

break

Từ trước đến nay, muội muội sơn tặc chưa từng thấy nam nhân nào khiêm tốn đến vậy. Những kẻ nàng gặp đều ghét bỏ thân hình đẫy đà, dung mạo kém sắc của nàng. Chỉ có hắn, từ đầu đến cuối chưa từng lộ vẻ chán ghét.

Ánh mắt Bùi Khiêm Chi tối sầm lại, tràn ngập khinh miệt. Làm gì có kẻ nào giả dối hơn tên này chứ?

Sau khi xác nhận Vân Khê không bị ức hiếp, Lục Chiêu Nhiên uống cạn một chén rượu, cố ý làm vỡ chén, những mảnh sứ vỡ rơi ngay cạnh Bùi Khiêm Chi. Nàng khẽ ra hiệu bằng tay, rồi quay sang muội muội sơn tặc tiếp tục trò chuyện linh tinh.

Nhìn Lục Chiêu Nhiên đối xử khách sáo với muội muội của mình, sơn tặc dần buông lỏng cảnh giác chợt ghé sát bên tai một gã nam nhân thì thầm gì đó, rồi cười nham hiểm, đưa qua một chén rượu: "Uống hết chén rượu này, chúng ta chính là người một nhà rồi.”

Vân Khê biết rõ chén rượu có vấn đề, muốn giành lấy nhưng Lục Chiêu Nhiên chỉ mỉm cười, ngửa đầu uống cạn.

Tên sơn tặc cười lớn, vươn tay ôm ngang eo Vân Khê, vừa đi vừa nói: "Mọi người cứ vui vẻ uống rượu đi, ta đưa ŧıểυ nương tử vào động phòng trước!”

Lục Chiêu Nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người nóng bừng. Nàng kéo cổ áo, định giơ tay ngăn cản động tác của tên sơn tặc nhưng lại chẳng còn chút sức lực nào.

Muội muội sơn tặc nhìn chằm chằm Lục Chiêu Nhiên với vẻ mặt đầy du͙© vọиɠ: "Công tử, chúng ta cũng vào động phòng thôi.”

Lục Chiêu Nhiên muốn chống tay lên bàn nhưng không gượng nổi mà ngã thẳng vào lòng muội muội sơn tặc. Nàng ta ngượng ngùng cất giọng: "Tướng công, chẳng phải văn nhân các ngươi luôn nói phi lễ chớ chạm vào sao?”

Bùi Khiêm Chi nhíu mày chặt hơn, lập tức cởi dây trói trên người, tung một cước đá bay ghế đẩu. Mọi người nháo nhào hẳn lên, đám sơn tặc hoảng loạn, vội buông Vân Khê xuống.

“Con mẹ nó! Sao ngươi lại cởi được dây trói? Người đâu, mang kiếm lên hầu hạ hắn!”

Cả người Lục Chiêu Nhiên rã rời, đặt hết hy vọng vào Bùi Khiêm Chi. Nhìn y lúc ẩn lúc hiện trong tầm mắt, nàng nhận ra rằng Tướng gia mà trước đây nàng không ưa nhìn, khi cầm đao múa kiếm lại có vài phần khí thế oai hùng.

Vân Khê bị khống chế, Lục Chiêu Nhiên xác nhận nàng không sao, liền dựa vào vai muội muội sơn tặc. Bùi Khiêm Chi nhìn qua, tức giận tăng vọt, lại có kẻ đói như rã họng ăn quàng như thế!

“Đại ca, đại ca, không ổn rồi.” Có người sốt ruột kêu lên: "Quan binh lên đây, rất nhiều quan binh, mau chạy đi.”

Tên sơn tặc tỉnh rượu được một nửa, vội vàng kéo muội muội đi. Muội muội sơn tặc nhìn Lục Chiêu Nhiên đang ngã trên bàn, lưu luyến nói: “Phu quân, phu quân của ta, a ca, phu quân của ta.”

"Tên văn nhân yếu đuối như con gà, muốn hắn làm gì được? Ngày mai ta sẽ cho muội tìm vài tên cao to vạm vỡ, cường tráng hơn hắn để làm người hầu. Bọn hắn so với tên này mạnh hơn." Nói xong, hắn kéo muội muội bỏ trốn.

Lục Chiêu Nhiên cố gắng đứng dậy, cả người nóng bừng khó chịu, muốn dội một chậu nước lạnh để dập tắt du͙© vọиɠ đang sục sôi trong người.

Con đường như đang dẫn lối đến điều gì đó mà nàng khao khát.

Bùi Khiêm Chi nhìn xuống nàng từ trên cao, nàng giơ tay chỉ về phía bóng hình của Vân Khê: “Vân Khê... Tướng gia... Vân Khê...”

 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc