Vì kế thừa tước vị, càng là vì bảo vệ tính mạng của mấy trăm người trong Hầu phủ, Lục Chiêu Nhiên buộc phải sống với thân phận nam nhi.
Sáng nay vào triều, Hoàng đế đã đích thân chỉ định hai người vốn luôn bất hòa trong triều là Tướng gia và Hầu gia cùng đi xử lý nạn lũ lụt ở Giang Nam, phải lập tức khởi hành.
Vừa ra khỏi triều, đã có người lên tiếng tâng bốc Bùi Khiêm Chi và Lục Chiêu Nhiên. Hai người liếc nhau một cái, trên mặt đầy vẻ khinh thường.
Việc kiệu quan bị sơn tặc chặn cướp là chuyện ngoài dự liệu của Lục Chiêu Nhiên.
Nha hoàn Vân Khê của nàng bị sơn tặc nhắm trúng, còn nàng và Tướng gia lại bị muội muội của sơn tặc để mắt tới.
Trên núi, đèn lồng treo cao, lụa đỏ giăng khắp nơi, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Không khí tràn ngập mùi rượu, tên đầu lĩnh sơn tặc bưng chén rượu, ánh mắt dừng trên người Lục Chiêu Nhiên trong bộ y phục trắng, dùng tay nâng cằm nàng lên: "Nam nhân này môi đỏ răng trắng, so với nữ nhân còn ẻo lả hơn cả nữ nhân, muội muội, sao muội lại thích kiểu này?”
Hắn lại quay sang nhìn Bùi Khiêm Chi đang tỏa ra hàn ý lạnh lẽo, không nhịn được mà rùng mình một cái, rồi lấy men rượu làm can đảm, giơ chân đá qua.
“Mặt tên này đen thui như phân chó, cưới hắn về làm chi?”
Lục Chiêu Nhiên theo cú đá ấy mà cùng Bùi Khiêm Chi ngã sang một bên, đau đến mức bật ra tiếng rên. Muội muội của tên sơn tặc lập tức đau lòng ôm lấy nàng: "Đại phu quân của ta, chàng không sao chứ? Ca ca, huynh đừng đá hỏng phu quân của ta.”
Mùi phấn son xộc vào mũi khiến Lục Chiêu Nhiên nhíu mày, nhìn nữ nhân trước mặt với thân hình đẫy đà cùng đôi má ửng hồng, rồi dùng khuỷu tay chọc chọc Bùi Khiêm Chi bên cạnh: "ŧıểυ mỹ nữ, ta thì không sao, nhưng vị đại ca này của ta e rằng bị đá đau lắm đấy. Hay là cô nương nới lỏng dây trói cho bọn ta một chút, lát nữa cũng dễ bề làm việc hơn.”
Lục Chiêu Nhiên đọc không ít ŧıểυ thoại trong dân gian, những cử chỉ sinh động thế này cũng biết vài phần.
Bùi Khiêm Chi lén nhéo tay của Lục Chiêu Nhiên, thầm rủa tên vô lương tâm này.
Ngoài việc đắm chìm trong tửu sắc, thì hắn chỉ chăm chăm tìm cơ hội để trừ khử y.
Muội muội sơn tặc liếc nhìn Bùi Khiêm Chi, thấy y mặt mày khó chịu, liền giải trói cho Lục Chiêu Nhiên.
Lục Chiêu Nhiên xoay xoay cổ tay, ghé sát tai Bùi Khiêm Chi, thì thầm: "Tướng gia đừng kích động, thiệt thòi cho ngài rồi.”
Lục Chiêu Nhiên chỉ nghĩ đến việc cứu lấy nha hoàn Vân Khê của mình, liền quay sang muội muội sơn tặc nói: "Kẻ hèn và nàng từng là phu thê một thời, giờ muốn cưới cô nương làm thê tử, cũng phải đến nói lời từ biệt nàng một tiếng. Mong cô nương thành toàn.”