Con nha đầu lười biếng giả chết này, giống hệt cha nó, nghĩ đến lại liếc xéo trượng phu một cái.
Hồng lão cha cũng bực bội, chẳng qua thèm thịt, cắt một hai cân ăn đỡ thèm, cần gì phải càm ràm như thế. Ông thở dài, nhớ mang máng những năm trước khi còn trẻ, Hồng gia vẫn còn khá giả, cha ông là người biết lo toan. Tuy trong nhà không có sơn hào hải vị, nhưng thịt thì vẫn ăn thường xuyên.
Chỉ tiếc cha vừa qua đời, gia cảnh ngày một sa sút, nay mười ngày nửa tháng mới ăn được một bữa thịt, còn phải nhìn sắc mặt thê tử. Mà lỗi cũng tại ông, có chút tiền lại học đòi buôn bán, buôn hàng nọ hàng kia, rốt cuộc đến cả tiền dưỡng già cũng thua sạch.
Thấy hai vợ chồng vừa đấu khẩu vừa liếc mắt đưa tình, Liên Sanh lắc đầu, cũng không nói gì. Nàng đội mũ che mặt, mở cửa viện nhẹ bước ra phố, phía sau còn vang lên lời dặn dò không yên tâm của Đỗ thị.
Nàng đáp một tiếng, bước ra đầu phố. Con ngõ Hậu Đoan Môn chỉ đủ hai cỗ xe ngựa tránh nhau, các hộ san sát, đều là nhà hai tiến trước sau không lớn không nhỏ. Tường trắng ngói đen, hiếm có gì nổi bật, phiến đá xanh dưới chân đã bị giẫm đến hơi bóng, có chỗ còn sứt mẻ, vậy mà nàng vẫn nhìn ra một vẻ đẹp riêng.
Hàng xóm qua lại đều trừng mắt nhìn đại khuê nữ nhà lão Hồng, chỉ cảm thấy dáng vẻ hôm nay của nàng đẹp không sao tả xiết, từng bước đi đều toát ra phong vị mà họ không nói nổi thành lời. Ai nấy nín thở, nhìn chằm chằm thân hình uyển chuyển như liễu rủ trước gió lướt qua, chỉ riêng thân hình đã khiến người say mê, huống hồ dung mạo vạn người khó tìm một, chẳng trách ai cũng gọi nàng là Hồng liên tử. Chẳng phải chính là một đóa hồng liên vươn lên từ bùn lầy mà vẫn rực rỡ hay sao, quả thực là dung nhan trăm năm hiếm gặp.
Liên Sanh lại có phần hiếu kỳ, chậm rãi quan sát con phố mộc mạc. Kiếp trước nàng chưa từng có cơ hội như vậy, thong thả thưởng thức giang sơn vạn dặm của hoàng tộc Hạ thị, cũng chưa từng tận mắt nhìn phong tục dân tình. Mọi thứ trước mắt đều tràn đầy hơi thở nhân gian, chính là điều nàng hằng mong ước khi còn bị giam trong thâm cung. Đôi mắt như nước khẽ dâng làn sương mỏng, linh động nhìn từng viên gạch, từng mái ngói nơi con ngõ này.
Mỹ nhân như từ trong tranh bước ra, lại còn không tự biết mình đẹp, chẳng hay dáng vẻ lúc này chính là vẻ kiều diễm thịnh thế trong mắt văn nhân mặc khách, nhất cử nhất động đều là thơ là họa, khiến người cam nguyện làm giọt lệ trong mắt nàng, là nắm bùn trong tay nàng. Khi tay nàng nhẹ lướt qua bức tường gạch cũ kỹ, lập tức có một nam tử điên cuồng như si như dại cúi xuống hôn lên nơi nàng vừa chạm. Phía sau, mấy nam tử khác cũng tranh nhau nhào tới, chỉ mong được chia phần.
Kẻ cướp được chỗ này thỏa mãn liếm gạch, mặt dán chặt lên đó, say mê hít hà, như thể trên đó còn vương hương thơm của giai nhân. Hắn mê mẩn đến mức chẳng phân nổi đông tây nam bắc, dù lập tức lấy mạng hắn cũng chẳng thấy đau đớn, quả là ngửi được hương mỹ nhân, làm quỷ cũng cam lòng.
Những kẻ phía sau chen lên, xô hắn xuống, lập tức thay bằng một kẻ phát cuồng khác, lặp lại y hệt động tác, say mê đến không cách nào dứt ra.
Dần dần, người qua đường như bị mê hoặc, lặng lẽ nối nhau theo sau nàng. Mọi người vô thức đi theo, cho đến khi nàng cảm thấy có điều không ổn, chợt quay đầu lại, lập tức kinh hãi biến sắc.