Trưởng Công Chúa Trọng Sinh Thành Nông Nữ, Tái Tục Tiền Duyên Với Nhiếp Chính Vương

Chương 5

Trước Sau

break

Nay nhìn Nhị Nha quý như vàng cục kẹo bẻ góc này, trong lòng lại thấy bùi ngùi.

Liếc thấy mớ đỗ để góc sân, nàng bèn kéo ghế định ra nhặt.

Đỗ thị thấy vậy vội xô nàng vào nhà: "Nắng nôi thế này, đỗ lại bẩn tay, tí bảo con Nhị Nha nhặt."

"Lát nữa con nhặt." Nhị Nha miệng ngậm kẹo, ậm ờ đáp lời.

Mấy việc nặng nhọc nhơ nhớp thế này làm sao mà tỷ tỷ làm được, nhỡ chai sần hết tay thì sao.

Thấy Liên Sanh vẫn đứng im không nhúc nhích, Đỗ thị giục: "Nắng gắt lắm rồi, mau vào nhà đi con."

Nàng lúc này mới chịu bỏ ghế xuống đứng lên.

Trên dây phơi đồ góc sân, toàn một lũ áo xống chắp vá đủ màu bay phần phật trong gió, nhìn chẳng ra chất vải nguyên thủy nữa, đến cả đồ lót bên trong cũng là mụn vá chồng mụn vá.

Duy chỉ có y phục của nàng là mới tinh tươm, phẳng phiu, hệt như hạc giữa bầy gà.

Nàng lật giở đôi bàn tay mình lên xem, lòng bàn tay mềm mại mịn màng, móng tay hồng hào sạch sẽ, nhìn cái là biết loại con gái nhà lành mười ngón tay không dính nước mùa xuân, được nâng niu nuôi nấng từ bé.

Quả đúng là cái số sướng.

Mấy năm trước nhà họ Hồng cũng gọi là có chút của ăn của để.

Hồi lão thái gia còn sống, ông ấy là người rất trượng nghĩa. Trong nhóm bạn bè quen biết của ông ấy, có một người là Cố Lâm - khi ấy đang làm con thứ trong Hầu phủ.

Thuở đó, Cố Lâm chỉ là một kẻ mờ nhạt chẳng ai đoái hoài, sống cùng di nương, bữa đói bữa no, y phục không đủ ấm.

Lão thái gia nhà họ Hồng thường xuyên cưu mang, chiếu cố ông ta, tình cảm hai người vô cùng thắm thiết, bền chặt.

Mãi nhiều năm sau, thời tới cản không kịp, bởi vì nội chiến tranh giành trong Hầu ph con cả chết thì chết, què thì què, cái tước vị Hầu gia lại rơi tõm vào tay Cố Lâm.

Cố Lâm nắm chặt tay Hồng lão thái gia trước mặt bao người, dõng dạc tuyên bố không có ông ấy thì sẽ không có mình của ngày hôm nay, nhất định phải có phúc cùng hưởng để báo đáp ân tình cứu tế nhiều năm qua.

Lúc ấy lão Hồng cũng đã cưới Đỗ thị, vậy nên hai lão thái gia liền hứa hôn từ trong bụng mẹ cho đời cháu.

Đó chính là nguồn cơn của mối hôn ước giữa cháu đích tôn Hầu phủ và Hồng Liên Sanh nàng.

Tiếc thay, Cố Lâm lại là kẻ có phúc mà không biết đường hưởng.

Vừa tiếp quản Hầu phủ, ông ta đã vội vênh váo, đắc ý quên mình.

Sau một trận say bí tỉ, ông ta đi đời nhà ma, không bao giờ tỉnh lại nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương