Trùng Sinh 70, Anh Triệt Sản Vì Tình Cũ, Tôi Tái Giá Mắc Gì Anh Khóc?

Chương 22

Trước Sau

break

Còn về vật chứa của Tiểu Nguyện, chiếc điện thoại trong suốt, thì lúc này đang được đặt yên ổn trong túi quần của cô.

Ôn Chi không hề lo lắng chiếc túi của mình sẽ bị người khác lấy trộm.

Dù có người thật sự lấy đi, mở ra cũng chỉ thấy những vật dụng bình thường, hoàn toàn không thể phát hiện ra bên trong túi đó còn có một thế giới khác.

Không chỉ vậy, Tiểu Nguyện từng nói với cô rằng, chỉ cần chiếc túi không gian này cách cô quá một trăm mét, không gian sẽ tự động quay về bên cạnh cô, bám vào một vật dụng khác trên người cô.

Ôn Chi lấy một chiếc khăn sạch, cẩn thận nhấc từng hộp đồ hộp lên, lau chùi một lượt rồi xếp chúng lại ngay ngắn.

Đồ hộp trái cây của hợp tác xã bọn họ có rất nhiều loại, nào là đồ hộp lê, đồ hộp quýt, đồ hộp vải, đồ hộp nhãn, đồ hộp sơn tra...

Đồ hộp đào, đồ hộp mận, đồ hộp anh đào, đồ hộp táo tàu tươi, đồ hộp dương mai, đồ hộp táo và đồ hộp dứa.

Ôn Chi vừa lau sạch đồ hộp, giọng nói của Tiểu Nguyện đột nhiên vang lên trong đầu cô: [Ký chủ, 99 thẻ sao chép bội số ngẫu nhiên trong không gian của cô có thể sao chép bất cứ thứ gì, bây giờ cô có muốn sao chép không?]

Ôn Chi hỏi: “Thế thẻ sao chép có thể sao chép tiền và vàng không?”

[Không được đâu ạ! Thẻ sao chép không thể sao chép vàng, châu báu, văn vật cổ và tiền bạc, còn lại thì nó đều có thể sao chép.]

“Vậy lấy một thẻ ra thử xem sao!”

[Ký chủ thân yêu, Tiểu Nguyện xin nhắc nhở, ký chủ phải tiếp xúc với vật phẩm đó mới có thể kích hoạt chức năng sao chép của thẻ, hơn nữa bội số sao chép là ngẫu nhiên.

Vật phẩm sao chép xong sẽ được đưa thẳng vào không gian của ký chủ, và những vật phẩm đã có sẵn trong không gian của ký chủ thì không thể sao chép lại được.]

Ôn Chi không ngờ lại có nhiều hạn chế như vậy, những thứ trong không gian không thể lấy ra để sao chép lại, nhưng hàng hóa trong hợp tác xã thì nhiều vô số kể, chắc có thể tùy tiện sao chép rồi.

Hai chiếc đồng hồ trong không gian hình như là đồng hồ Rolex sản xuất vào thời đại này, còn đồng hồ ở hợp tác xã của họ hình như đều là hàng nội địa.

Ví dụ như hiệu Hải Thị, hiệu Hải Âu và hiệu Kinh Thị, hình như chỉ có ở trung tâm thương mại, cửa hàng bách hóa mới bán đồng hồ nhập khẩu.

Cô giơ cổ tay lên, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ hiệu Hải Âu đã đồng hành cùng mình hai năm.

Chiếc đồng hồ này là do Tư Cảnh Thành tặng cô lúc kết hôn, từ trước đến nay cô đều rất trân trọng.

Nhưng sâu trong lòng, cô thực ra lại khao khát có được một chiếc đồng hồ nữ hiệu Hải Thị hơn.

Lúc này, Ôn Chi để ý thấy vẫn còn sớm, liền tiện tay cầm một miếng vải trắng mềm, bước đến chỗ của Lục Phi, mỉm cười nói:

“Phi Phi, dù sao bây giờ chị cũng không có việc gì làm, hay là để chị giúp em sắp xếp lại quầy đồng hồ nhé!”

Thế nhưng, Lục Phi lại không chút do dự từ chối: “Hay là để em tự làm đi!”

“Lỡ như chị không cẩn thận, làm xước mặt đồng hồ thì sao? Mấy cái đồng hồ này đều là đồ quý giá cả đấy.”

Ôn Chi vội vàng đáp lại: “Phi Phi, nếu thật sự không cẩn thận làm xước, cùng lắm thì chị mua lại là được mà!”

“Hơn nữa chị chỉ muốn giúp em lau sạch mấy vết vân tay trên dây đồng hồ thôi.”

Đúng lúc này, Lục Phi từ trong quầy cẩn thận bưng ra một khay đồng hồ nam.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc