Trùng Sinh 70, Anh Triệt Sản Vì Tình Cũ, Tôi Tái Giá Mắc Gì Anh Khóc?

Chương 21

Trước Sau

break

Con phố đầy hơi thở cuộc sống, những tấm biển hiệu cũ kỹ mà thân quen ven đường và dòng người tấp nập đã tạo nên một bức tranh phố thị sống động và chân thực.

Tuy nhiên, Ôn Chi biết rõ hai mươi năm sau, nơi đây sẽ có những thay đổi long trời lở đất, những ngôi nhà thấp lè tè, cũ nát này sẽ được thay thế bằng những tòa nhà chọc trời.

Hôm nay Ôn Chi không ăn sáng ở nhà như mọi khi, mà cố ý đến hợp tác xã sớm hơn hẳn nửa tiếng.

Khi cô bước vào cửa hợp tác xã, vừa hay chạm mặt chủ nhiệm Tiền Phong.

Thấy Ôn Chi đến sớm như vậy, trên mặt Tiền Phong lập tức hiện lên một nụ cười trêu chọc, ông lên tiếng:

“Ối chà, cô Ôn à, hôm nay sao đến sớm thế? Chẳng lẽ là bác sĩ Tư đẹp trai nhà cô đích thân đưa cô đến à?”

Đối mặt với lời nói có phần bông đùa của Tiền Phong, Ôn Chi nhẹ nhàng lắc đầu, mỉm cười đáp lại:

“Làm gì có chuyện đó ạ, chủ nhiệm Tiền đừng trêu cháu nữa, chỉ là hôm nay cháu dậy sớm hơn nên đến đây sớm một chút thôi ạ.”

Nghe Ôn Chi giải thích, Tiền Phong có chút ngại ngùng gãi đầu, cười gượng: “Ồ, ra là vậy à!”

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô Ôn này, theo tôi thấy nhé, cô cứ mua một chiếc xe đạp đi, như vậy đi làm sẽ tiện hơn nhiều đấy!”

Ôn Chi nghe lời Tiền Phong, trong lòng thầm suy tính.

Thật ra ở kiếp trước, những chuyện cần phải bỏ tiền ra mua sắm đồ đạc cho bản thân như thế này, cô lúc nào cũng vô cùng tiếc rẻ.

Nhưng lần này được sống lại một đời, cô đã quyết định phải đối xử tốt với bản thân, học cách tận hưởng cuộc sống.

Nghĩ đến đây, Ôn Chi chợt nhớ ra trong túi không gian của mình đang có hai chiếc xe đạp mới toanh.

Có lẽ có thể tìm cơ hội lấy một chiếc ra, rồi nhờ bố giúp đi đăng ký biển số xe.

Chỉ có điều hiện tại cô và Tư Cảnh Thành vẫn chưa làm thủ tục ly hôn, nếu hấp tấp mua xe đạp, cô em chồng Tư Lâm ngang ngược, không nói lý lẽ kia chắc chắn sẽ lại ghen tị mà đến tranh giành.

Nghĩ đến đây, Ôn Chi cảm thấy chi bằng cứ tạm thời nhẫn nhịn một chút, đợi sau khi kết thúc hoàn toàn cuộc hôn nhân này với Tư Cảnh Thành rồi mới tính đến việc lấy xe đạp trong túi không gian ra dùng.

Nếu ly hôn trong vòng một trăm ngày cô sẽ có phần thưởng, cô không thể đợi lâu như vậy được, tốt nhất là có thể ly hôn ngay trong tuần này.

“Chủ nhiệm Tiền, chú yên tâm, xe đạp thì năm nay cháu nhất định sẽ mua, chỉ là hiện tại đúng là vẫn chưa có phiếu mua xe đạp ạ.” Ôn Chi nói với vẻ thành khẩn.

Chủ nhiệm Tiền khẽ gật đầu, đáp: “Ồ, ra là vậy, thế thì đợi khi nào cô có phiếu rồi nói sau.”

“Thôi được rồi, cô ra quầy trước đi, lấy miếng giẻ sạch lau kỹ bề mặt mấy hộp đồ hộp kia, lau nhẹ tay thôi, nhớ đừng làm hỏng tem mác trên đó.”

Ôn Chi nhẹ nhàng gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi đi về phía quầy đồ hộp.

Từ khi bắt đầu làm việc ở đây, nhiệm vụ đầu tiên mỗi ngày trước khi vào làm của cô chính là lau chùi bề mặt của những chai đồ hộp này.

Cô thành thạo lấy một miếng vải trắng mềm từ dưới quầy ra, bắt đầu lau chùi cẩn thận từng chai đồ hộp một.

Mỗi khi lau xong một chai, cô đều kiểm tra kỹ xem tem mác có còn nguyên vẹn không, rồi tiện tay sắp xếp chúng lại cho ngay ngắn.

Ôn Chi đặt chiếc túi không gian xuống dưới quầy, bây giờ, trong chiếc túi này của cô ngoài một chùm chìa khóa, một cây bút máy và một quyển vở ra thì không còn gì khác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc