Bà tử trừng mắt liếc nàng một cái: “Nói năng cẩn thận, kẻo có ngày bị cắt lưỡi. An Đình viện chỉ có một chủ tử, chính là thế tử.”
Thiền Nhi hoảng hốt che miệng, tròn xoe đôi mắt, ngoan ngoãn ôm cây chổi đi ra ngoài viện.
Trong chính phòng, trước giường là lớp màn mỏng mờ ảo, hơi ấm và mùi hương dịu dàng lan tỏa khắp gian phòng.
Vô Song vùi đầu trong chăn mềm, nghe thấy bên ngoài có những động tĩnh rất khẽ. Nàng bấu chặt mép giường, cố gắng điều hòa nhịp thở còn hỗn loạn.
Cánh tay đang vắt ngang eo nàng rút ra, tiếp đó màn giường được vén lên, Cung Thác đứng dậy khỏi giường, khoác vội một chiếc áo lên người.
Vô Song khẽ thở phào, bàn tay vốn nắm chặt cũng chậm rãi buông lỏng. Nghỉ ngơi một lát, nàng chống người ngồi dậy.
“Nha đầu mới tới có một người là dân huyện bên cạnh quê ta.” Nàng nhìn bóng lưng nam nhân, giọng nói mềm mại pha lẫn khàn mệt.
Cung Thác thản nhiên thắt đai lưng, quay đầu lại: “Nhớ nhà?”
Vô Song cong cong khóe môi, mệt mỏi khiến giọng nàng yếu ớt: “Dẫu người nhà đều đã không còn, nhưng dù sao cũng là cố thổ, vẫn sẽ nhớ.”
Cả đời nàng, quãng thời gian đẹp nhất có lẽ chính là những năm tháng ở quê. Khi ấy còn có người thân yêu thương, tuổi nhỏ chẳng vướng ưu phiền. Chỉ tiếc rằng, trận lũ năm đó đã cuốn trôi tất cả…
Cung Thác không tỏ thái độ, cất bước đi ra ngoài: “Không cần đứng dậy.”
“Thế tử.” Thấy hắn sắp rời đi, Vô Song vội gọi một tiếng.
Qua khung cửa sổ, chút ánh sáng mờ nhạt len vào, trong phòng vẫn chưa sáng hẳn.
Nữ tử tựa nơi đầu giường, váy lót xộc xệch quấn quanh eo, mái tóc dài buông tràn xuống vai, nửa che nốt ruồi đỏ nơi xương quai xanh, trông hệt như yêu tinh mê hoặc lòng người. Thế nhưng tiếng gọi kia lại nghiêm túc đến lạ.
Cung Thác dừng bước, liếc nhìn sắc trời, trong lòng nhẩm tính canh giờ: “Chuyện gì?”
Vô Song xuống giường, đi chân trần dẫm lên tấm thảm, hít sâu một hơi: “Sau này rời khỏi Bá phủ, thế tử có thể khai ân, cho Vô Song được trở về quê hay không?”
Nàng hiểu rõ, trong Bá phủ chưa từng có chỗ cho nàng. Dẫu người ngoài nói nàng được sủng ái, được Cung Thác che chở, thì từ đầu đến cuối nàng cũng chỉ là một nô tỳ. Lúc cần thì ban cho chút ân huệ, nhưng nếu có ngày cản đường chủ tử, cũng sẽ không chút nương tay mà đuổi đi.
Những năm qua, nàng đã sớm nhìn thấu. Lời của Thu ma ma hôm qua càng chứng thực điều đó.
Nàng nhìn Cung Thác quay lại, đứng trước mặt mình. Ánh mắt hắn sâu thẳm, khiến nàng hoàn toàn không đoán được hắn đang nghĩ gì.
“Vô Song,” Cung Thác giơ tay, ngón tay cuốn lấy lọn tóc nàng, “ngươi đã bao lâu rồi không ra ngoài? Biết bên ngoài giờ thành ra thế nào không? Rời khỏi nơi này, ngươi lấy gì mà sinh tồn?”
Hắn không cho nàng đáp ngay, chỉ ném ra ba câu hỏi, rồi lặng lẽ chờ.
Chính Vô Song cũng không nhớ nổi lần cuối cùng rời Bá phủ là khi nào. Trong những bức tường cao thẳm này chỉ có ngày đêm luân phiên, nàng sớm bị cách ly khỏi thế giới bên ngoài, như con chim sẻ nhốt trong lồng. Đã vậy, còn nói gì đến kế sinh nhai?
“Có thể nghĩ cách.” Nàng nhìn hắn, đưa ra câu trả lời của mình.
“Nghĩ cách, đơn giản thế sao?” Cung Thác bật cười, như thể vừa nghe chuyện cực kỳ buồn cười, “Được, chờ lúc rảnh rỗi ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.”