Trữ Mị Sắc

Chương 8

Trước Sau

break
Vô Song cong cong đôi mắt, dứt khoát nghiêng đầu, nửa khuôn mặt nhỏ dán vào lòng bàn tay hắn:

“Không có gì.”


“Sau này,” Cung Thác ngừng lại một nhịp, đó là thói quen của hắn, “trời lạnh thì đừng ra ngoài, cứ ở yên trong sân. Có vài việc, đâu phải không có ngươi thì không làm được.”

Hắn ám chỉ chuyện nàng sang Hướng Dương viện, trở về quá muộn.

“Ta biết rồi.”

“Ta thấy ngươi chẳng nghe lọt tai,” Cung Thác hừ cười, rồi khẽ nhúc nhích cánh mũi, “trên người thơm như vậy, dùng cả trăm loại hoa lộ sao?”

Vô Song gật đầu, vành tai nóng bừng lên, không biết là vì hắn vừa bóp cằm nàng, hay vì noãn các quá ấm. Hoa lộ kia là Cung Thác mang về từ phiên bang, nghe nói nữ tử dùng để tắm gội thì da dẻ sẽ mịn màng, hương thơm còn thấm tận da thịt.

Nghĩ tới công dụng của thứ đó, chẳng giống chăm sóc nữ nhân, mà càng như dùng để lấy lòng nam nhân hơn…

Nàng bị kéo tới trước mặt hắn, bàn tay rắn rỏi siết lấy vòng eo, mùi hoa nhàn nhạt quẩn quanh nơi chóp mũi.

“Ở trong phòng rồi, không cần bọc mấy thứ y phục khó coi như vậy.” Giọng Cung Thác lộ vẻ ghét bỏ. Hắn giơ tay giật phăng chiếc áo khoác dày trên người Vô Song, tiện tay ném vào góc tường.

Vô Song giật mình nhắm mắt, theo bản năng vịn lên hai vai hắn. Trên người chợt nhẹ bẫng. Một lát sau nàng đã mở mắt, trên mặt không còn lộ ra cảm xúc gì.

Than hỏa trong phòng cháy rực, lớp áo ngoài trầm tối nặng nề được cởi bỏ, vẻ kiều diễm bên trong của nữ tử lập tức lộ rõ.

Một bộ váy lụa màu hồng nhạt mềm mại ôm trọn dáng người yểu điệu, vài sợi tóc rối buông xuống, quấn quanh cổ. Khóe mắt ửng đỏ, ánh mắt lưu chuyển, toát ra vẻ vũ mị khó nói thành lời.

“Nhìn xem,” Cung Thác ngồi ngay ngắn trên sập, hài lòng ngắm cảnh trước mắt, “đây mới là Vô Song của ta.”

Hắn vòng tay kéo nàng vào lòng, cúi đầu nhìn đoạn xương quai xanh quyến rũ. Đầu ngón tay khẽ móc, vạt áo mở rộng thêm chút nữa, bên trái xương quai xanh của nàng hiện ra một nốt chu sa đỏ tươi hình cánh hoa, lớn cỡ đầu ngón tay.

Vô Song khẽ run lên, bị hắn mang lên sập, trước mắt tối sầm, bóng dáng cao lớn đã bao phủ lấy nàng.

Người đời đều nói thế tử Ân Viễn Bá phủ nhân tài xuất chúng, đoan chính cẩn trọng. Nhưng Vô Song biết, sau khi cánh cửa khép lại, nam nhân ấy hoàn toàn là một bộ dạng khác, như một con dã thú không biết thỏa mãn.

Đêm xuống, gió tuyết gào thét, đầy trời cuốn loạn, đất trời mịt mờ hỗn độn.

Trong viện, cây hồng mai lắc lư không ngừng, những hạt tuyết lạnh buốt nện vào nhụy mai mềm mại, vương mùi hương hoa, dần dần phủ kín từng cành.


Năm nay rét buốt hơn hẳn năm trước, tuyết rơi từng đợt không dứt, chẳng biết bao giờ mới cầm cự được tới ngày xuân ấm áp. Mãi đến nửa đêm về sáng, cơn cuồng phong tuyết mới tạm lắng xuống.

Sáng hôm sau, trời vừa hửng, dãy nhà sau đã có hạ nhân thức dậy, tất bật quét dọn thu xếp.

Tuyết đọng suốt hai ngày liền khiến các lối đi trong phủ phải nhanh chóng được dọn sạch để tiện cho các chủ tử qua lại. Bên ngoài lạnh đến mức tê buốt tay chân, bọn họ cũng chỉ đành co rụt cổ, bước ra giữa giá rét, trên nền đất lưu lại những dấu chân sâu nông lẫn lộn.

Đi ngang qua chính phòng, ai nấy đều nhẹ tay nhẹ chân, sợ quấy rầy giấc nghỉ của chủ tử. Không ai muốn trong thời tiết như thế này lại vô cớ bị phạt.

Một nha đầu mới tới không kìm được tò mò, lén liếc nhìn về phía chính phòng. Trước cửa, hai bà tử đứng chờ sẵn, tùy thời nghe lệnh gọi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc