Hai con Zombie không kịp vào bị cửa cuốn đè xuống, chúng vặn vẹo cố gắng chui vào, hình ảnh đó trông thật buồn cười.
Lãnh Mộ Bạch đi ra khỏi phòng bảo vệ, liếc nhìn hai con Zombie bị cửa cuốn ép xuống, rồi nhìn vào bên trong. Hơn hai mươi con Zombie hành động chậm chạp tiến về phía nhóm người đã tản ra đứng sẵn.
Hạ Mạt cầm rìu nhắm vào đầu một con Zombie đã đến gần, vung rìu bổ xuống.
Loảng xoảng một tiếng, cây rìu như bổ vào đá tảng, cánh tay cô bị chấn đến tê dại. Chết tiệt! Sức lực của mình còn chưa đủ.
Hạ Mạt thầm nghĩ, nhưng động tác cơ thể lại không chậm. Cô nhanh chóng lùi lại mấy bước. Mảng thịt nát trên đỉnh đầu con Zombie đã vỡ ra, xương cốt lộ ra một ít vết chém.
Đứng vững, chờ con Zombie lại một lần nữa đến gần, cô lại vung rìu nhắm vào vết thương trông thấy mà ghê người kia chém xuống. Lần này vừa nhanh vừa chuẩn, cô chém ra một vết rách rất dài trên đỉnh đầu con Zombie.
"Rất tốt! Thêm hai lần nữa xem ngươi còn không chết!" Hạ Mạt lẩm bẩm nói, lại vung rìu liên tiếp bổ thêm hai nhát, đầu con Zombie trực tiếp lìa ra.
"Hù!" Hạ Mạt thở ra một hơi, buông rìu lắc lắc cánh tay tê dại. Lúc này một con Zombie khác đã đến gần, cũng vươn móng vuốt về phía cô.
"Cẩn thận!" Lãnh Mộ Bạch hét lớn, đồng thời đã phát động tinh thần lực quấy nhiễu con Zombie kia, làm nó xoay người.
Anh vốn muốn giết con Zombie đó, nhưng rõ ràng hiện tại anh còn chưa làm được, chỉ có thể quấy nhiễu một chút cho nó mất phương hướng.
Hạ Mạt ngẩng đầu thấy con Zombie vốn đang lao về phía mình chậm rãi xoay người, lập tức hiểu là do tinh thần lực của Lãnh Mộ Bạch.
Vì thế cô không chút dừng lại, vung rìu lại bổ xuống một nhát, rồi nhanh chóng nhấc lên bổ thêm một nhát nữa, lại chém thêm một rìu.
Lần này cô dồn đủ sức, đầu con Zombie lại một lần nữa bị bổ đôi.
Chưa kịp rút rìu ra, hai con Zombie khác đã từ bên cạnh tiến đến. Lãnh Mộ Bạch muốn quấy nhiễu cả hai con, lại phát hiện mình chỉ có thể quấy nhiễu một con.
Hạ Mạt thấy có một con Zombie không bị Lãnh Mộ Bạch khống chế xoay người, biết Lãnh Mộ Bạch hiện tại còn chưa thể quấy nhiễu hai con cùng lúc, lập tức phóng ra dây leo bó chặt con Zombie kia.
Cây rìu cũng được rút ra. Cô không kịp nghỉ ngơi, vì bên cạnh đã có bốn năm con Zombie vây tới. Cô nhanh chóng lùi lại vài bước, vung rìu chém về phía đầu Zombie.
"Ối! Zombie cũng biết chọn người nhỉ! Xem kìa, đám Zombie này toàn chạy về phía Mạt Nhi nhà chúng ta thôi!" Chu Hâm cầm Đường đao xông lên chém vào đầu một con Zombie.
Có Chu Hâm hỗ trợ phân tán một con Zombie, Lãnh Mộ Bạch lại quấy nhiễu một con, Hạ Mạt lại dùng dây leo trói hai con, tức khắc nhẹ nhàng hơn không ít.
Hơn hai mươi con Zombie, cả nhóm phải tốn không ít thời gian mới giải quyết xong. Đặc biệt là bà Tô Hân vốn yếu đuối, đối phó một con Zombie cuối cùng vẫn phải nhờ Hạ Thần Vũ giúp đỡ mới giết được.
Nhưng bà cũng không nản lòng, bà tin con gái làm được thì bà chỉ cần luyện tập thêm cũng có thể làm được.
"Tiếp tục?" Lãnh Mộ Bạch nhìn mọi người hỏi ý.
"Tiếp tục!" Mọi người gần như đồng thanh đáp.
Lãnh Mộ Bạch không nói gì, xoay người đi về phía phòng bảo vệ. Lúc này nếu có ai đi cùng anh, sẽ thấy gương mặt vốn vô cảm của vị quân nhân lạnh lùng này lại một lần nữa lộ ra vẻ hài lòng.
Lãnh Mộ Bạch lại một lần nữa mở cửa cuốn, lần này anh thả khoảng 40 con Zombie vào. Anh vẫn lựa chọn đứng cách Hạ Mạt không xa, như vậy nếu Hạ Mạt có nguy hiểm anh liền có thể kịp thời ra tay.
Anh bắt đầu thử quấy nhiễu hai con Zombie cùng lúc, thử rất nhiều lần, cuối cùng cũng thành công khống chế được hai con.