Đoàn người xông ra ngoài. Lãnh Mộ Bạch bắt lấy Hạ Mạt đang hăm hở tiến lên: "Cô đi làm gì? Về nghỉ ngơi đi! Cô là thai phụ, đi xem náo nhiệt gì chứ?"
"Thai phụ thì sao? Thai phụ cũng có thể tự lực cánh sinh!" Hạ Mạt bất mãn trừng mắt nhìn Lãnh Mộ Bạch.
Đời trước cô chẳng phải cũng vác bụng bầu, sống sót giữa bầy Zombie đó sao? Hiện tại sức lực cơ thể quá kém, cô cũng cần luyện tập giết Zombie.
Lãnh Mộ Bạch không tán đồng nói: "Nhưng hiện tại cô có thể dựa vào rất nhiều người."
"Tôi không thể dựa vào họ cả đời được." Hạ Mạt đáp lại.
"Hơn nữa tôi cũng muốn bảo vệ họ. Hiện tại Zombie còn rất yếu, nếu lúc này không luyện tập, đợi mấy tháng nữa Zombie trở nên mạnh hơn bây giờ, tôi sẽ tụt hậu rất xa so với người khác. Tình huống như vậy đừng nói bảo vệ người khác, tôi tự bảo vệ mình còn không làm được." Nói rồi Hạ Mạt gạt tay Lãnh Mộ Bạch ra, đi ra ngoài.
Hạ Mạt, anh sẽ là chỗ dựa cả đời cho em. Lãnh Mộ Bạch nhìn bóng dáng nhỏ nhắn nhưng bước đi kiên định phía trước, lại một lần nữa xác định dưới vẻ ngoài nhỏ nhắn ngoan ngoãn của cô ẩn giấu một linh hồn không chịu thua, kiên định bất diệt.
Được, cô ấy muốn trở nên mạnh mẽ, mình sẽ giúp cô ấy trở nên mạnh mẽ. Hạ quyết tâm, Lãnh Mộ Bạch cất bước theo sau.
Hạ Mạt đi đến thùng sau của một chiếc xe, kéo ra một cây rìu lớn. Cây rìu này là do Hạ Thần Vũ tìm người đặt làm riêng, tuy chưa nói tới chém sắt như chém bùn nhưng cũng vô cùng sắc bén. Hiện tại điều cô cần nhất chính là luyện lực cánh tay, tăng cường sức mạnh của bản thân.
Mọi người dừng bước nhìn Hạ Mạt nhỏ nhắn kéo theo một cây rìu cao bằng người, tức khắc cảm thấy hình ảnh này quá không hài hòa.
Ông Hạ Tân lên tiếng: "Khụ! Mạt Nhi không phải có Đường đao sao? Hơn nữa anh con không phải mua cho con một con dao găm sao? Con kéo cây rìu nặng như vậy làm gì?"
"Con muốn luyện lực cánh tay, sức mạnh cơ thể cũng còn chưa đủ." Hạ Mạt tiếp tục kéo cây rìu đi về phía trước. Hiện tại còn chưa bắt đầu, cô không nhấc rìu lên để lãng phí thể lực.
"Mạt Nhi, em chắc chắn mình có thể nhấc nổi không? Đây không phải chuyện đùa đâu! Lỡ động thai khí thì làm sao? Hơn nữa nếu em đến cả rìu cũng không nhấc nổi thì làm sao mà chém Zombie?" Hạ Thần Vũ thật không nỡ đả kích cô em gái mà mình nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng anh càng không muốn thấy em gái cậy mạnh, cho nên những lời này anh vẫn phải nghiêm túc nói ra.
"Anh hai, tin em." Hạ Mạt nửa đùa nửa thật nói một câu.
"Mạt Nhi đều lấy rìu rồi, dì Năm, chúng ta cũng không thể trốn phía sau. Đi, cầm đao chém Zombie đi!" Bà Tô Hân không biết vì sao, nhưng lại tin tưởng con gái có thể sử dụng cây rìu kia.
Hơn nữa hành động của con gái cũng đã kích phát ý chí chiến đấu của bà. Bà đặt cây nỏ vào trong xe, cũng rút ra một thanh Đường đao. Zombie bà cũng có thể giết! Bà cũng có thể bảo vệ người nhà!
Dì Năm tự nhiên không nói gì thêm, cũng chạy tới cầm Đường đao.
Lãnh Mộ Bạch thấy Hạ Mạt tự tin tràn đầy cũng không ngăn cản. Anh đi tới cổng nói: "Tất cả lại đây, chuẩn bị!"
Mọi người lập tức đi tới, tay cầm vũ khí nhìn chằm chằm vào cổng lớn. Hỏi họ có sợ không? Đương nhiên là sợ.
Đó là quái vật chỉ cần bị cào một cái là sẽ mất mạng, bất kể là ai gặp phải đều sẽ sợ. Nhưng sợ thì sao chứ? Họ nhất định phải giết! Chỉ có như vậy ở tận thế họ mới không trở thành gánh nặng.
"Tất cả tản ra!" Lãnh Mộ Bạch nói xong câu này đã đi vào phòng bảo vệ. Hiện tại điện còn chưa mất, anh trực tiếp ấn nút cửa điện tử nâng cửa cuốn lên.
"Gào!" Zombie gầm rú loạng choạng đi vào. Ước chừng vào được khoảng hai mươi con, Lãnh Mộ Bạch liền ấn nút, đóng cửa cuốn xuống.