Trọng Sinh, Em Gái Thay Tôi Trở Thành Pháo Hôi

Chương 4: Hợp đồng hôn nhân

Trước Sau

break


"Có chuyện gì không?" Tô Thanh Oanh rũ mắt.
Trong đầu cô chợt nảy ra một suy nghĩ kỳ quái, nếu một người có thể hình như Lăng Nghiên Chu mà muốn bạo hành gia đình cô, chắc cô chẳng cầm cự nổi mấy hồi.
Lăng Nghiên Chu đi tới bàn làm việc, lấy ra một bản thỏa thuận ném tới trước mặt cô: "Nói trước nhé, tuy tôi đồng ý kết hôn, nhưng thực tế đôi bên chúng ta không hề có bất kỳ tình cảm nào cả."
Tô Thanh Oanh biết anh đã có người trong lòng.
"Tôi nghĩ cô chắc cũng vì lý do bất khả kháng nên mới đồng ý gả cho tôi." Lăng Nghiên Chu đẩy bản thỏa thuận về phía trước: "Cho nên, trước khi cuộc hôn nhân của chúng ta chấm dứt, tôi hy vọng cô có thể thực hiện đúng các nội dung trong thỏa thuận. Sau khi kết hôn, trước mặt người ngoài, chúng ta sẽ đóng vai vợ chồng son. Còn sau lưng, tôi sẽ không chạm vào cô, cũng không can thiệp vào cuộc sống của cô. Tương tự, cô cũng không được can thiệp vào cuộc sống của tôi."
Tô Thanh Oanh ngước mắt, giọng điệu có chút vội vã: "Thật sao?!"
Phản ứng của cô quá đỗi kỳ lạ.
Lăng Nghiên Chu hơi nhướn một bên chân mày: "Hình như cô rất mong đợi điều đó?"
"Không có." Tô Thanh Oanh cắn môi, vội vàng cầm bản thỏa thuận lên đọc kỹ.
Thỏa thuận cũng chỉ nói về những điều cần lưu ý sau khi kết hôn mà thôi.
Tô Thanh Oanh không có ý kiến gì, cầm bút định ký tên mình lên, nhưng ngay lúc đặt bút, cô lại dừng lại.
"Sao vậy?" Lăng Nghiên Chu nhíu mày: "Cô còn chỗ nào không hiểu à?"
Tô Thanh Oanh ngước mắt nhìn anh: "Lăng Nghiên Chu, sau khi kết hôn nếu tôi làm nghiên cứu khoa học, anh cũng sẽ không can thiệp chứ?"
Khóe môi Lăng Nghiên Chu khẽ nhếch: "Đúng, tôi đã nói rồi, làm xong thủ tục trước mặt mọi người, còn sau lưng, chúng ta mạnh ai nấy sống."
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Lăng Nghiên Chu bắt máy, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng: "Đừng lo lắng, giờ anh sai người qua đó ngay. Bên này đã xong việc rồi, một lát nữa anh qua đó."
Thái độ và giọng điệu của anh khi nghe điện thoại hoàn toàn khác biệt so với lúc đối mặt với Tô Thanh Oanh.
Có thể thấy, anh rất để tâm đến người ở đầu dây bên kia.
Tô Thanh Oanh lại thở phào một hơi, ký tên rèn rẹt.
Lăng Nghiên Chu cúp máy, quay đầu thấy cô đã ký xong thỏa thuận thì khẽ gật đầu: "Cảm ơn."
Thỏa thuận được lập thành hai bản, cô giữ một bản.
Vì việc chính đã xong, Lăng Nghiên Chu cũng không trì hoãn thêm, cất thỏa thuận đi rồi mở cửa mời Tô Thanh Oanh rời khỏi.
Bước ra khỏi căn phòng đó, không thấy Lăng Mặc Trầm và Tô Ngữ Nhiên đâu.
Lăng Nghiên Chu nói: "Xem ra em gái cô và Mặc Trầm đã đi chỗ khác rồi, cô đi thế nào? Có cần tôi sắp xếp xe đưa cô về không?"
Anh giữ khoảng cách xã giao và sự lịch thiệp đúng mực, tuy là bất đắc dĩ nhưng cũng không giấu giếm tình hình thực tế với Tô Thanh Oanh, mà là vạch rõ ranh giới với cô.
Lòng Tô Thanh Oanh càng thêm an ổn.
Trải qua sự thao túng tinh thần và kiểm soát thể xác từ Lăng Mặc Trầm ở kiếp trước, cô chỉ mong cầu được một người bạn đời như Lăng Nghiên Chu.
Như vậy, cô có thể thoát khỏi nhà họ Tô, yên tâm dấn thân vào công tác nghiên cứu khoa học.
Cũng thuận tiện cho việc ly hôn với Lăng Nghiên Chu sau này, cô có thể sống cuộc đời mình mong muốn.
"Không cần đâu." Tô Thanh Oanh giữ đúng chừng mực: "Tôi tự bắt xe về được rồi, cảm ơn anh."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc