“Hừ, cứ dựa vào nó mà cũng xứng sao? Trong lòng Lăng Nghiên Chu, bất kỳ ai cũng không sánh bằng bạch nguyệt quang của anh ta. Cho dù Tô Thanh Oanh có gả qua đó, với cái tính cách gỗ đá kia của nó, căn bản chẳng thể nào được Lăng Nghiên Chu coi trọng. Nhưng Lăng Mặc Trầm thì khác, anh ta là người tỉ mỉ, ôn nhu hiền hòa, lại đặc biệt trung thành với bạn đời. Hơn nữa, vị trí người thừa kế cuối cùng của nhà họ Lăng rơi vào tay ai thì vẫn chưa biết chừng đâu.”
Tô Thanh Oanh rũ mắt, đẩy cửa bước vào.
Cô tựa lưng vào cánh cửa, giơ tay lên nhìn cổ tay trắng trẻo không một tì vết.
Không giống như kiếp trước, nơi này từng có một vết sẹo rất nặng.
Tô Ngữ Nhiên tưởng rằng Lăng Mặc Trầm trung trinh không hai lòng, thực ra cô ta sai rồi.
Thực tế Lăng Mặc Trầm là kẻ có thủ đoạn tàn nhẫn, cực kỳ giỏi thao túng tâm lý.
Kiếp trước, sở dĩ anh ta có thể trở thành người chiến thắng cũng là nhờ giẫm lên máu thịt của cô mà leo lên!
Mà kiếp này, bất luận thế nào, cô cũng không thể dẫm vào vết xe đổ đó nữa!
Theo lệ thường.
Sáng sớm hôm sau, Tô Thanh Oanh và Tô Ngữ Nhiên mang theo quà đến thăm nhà họ Lăng, bái kiến song thân Lăng gia.
Bữa cơm diễn ra khách sáo lịch sự, không hề có sai sót gì.
Bữa trưa kết thúc.
Mẹ Lăng cười tươi rói: "Cả hai đứa đều là những đứa trẻ ngoan, không cần phải ở lại đây hầu hạ đâu, nhân dịp hôm nay hội ngộ, các con cứ tự đi chơi với nhau đi."
Những người khác lên tiếng hưởng ứng, Tô Thanh Oanh cũng đứng dậy theo.
Chớp mắt một cái, phòng ăn đã không còn bóng người.
"Tô Thanh Oanh." Một giọng nói trầm thấp vang lên, Lăng Nghiên Chu không biết đã đứng cạnh cô từ lúc nào, thần sắc đạm mạc: "Đi theo tôi."
Chưa đợi cô kịp đáp lời, Lăng Nghiên Chu đã xoay người rời đi.
Tô Thanh Oanh bất đắc dĩ, chỉ đành rảo bước đi theo.
Một mạch tiến vào thư phòng.
Lăng Nghiên Chu tiện tay đóng cửa lại.
“Bộp” Tiếng đóng cửa rất khẽ
Thế nhưng nó lại chạm vào một sợi dây thần kinh nhạy cảm trong não Tô Thanh Oanh, ngay lập tức kéo cô về kiếp trước.
Mỗi lần Lăng Mặc Trầm cảm thấy cô không đủ ngoan ngoãn, không đủ nghe lời, anh ta sẽ lôi cô vào phòng, lột bỏ chiếc mặt nạ giả dối, rút thắt lưng ra dạy dỗ cô một trận tàn nhẫn!
Thắt lưng quất xuống người, sau đó là cơn đau rát bỏng lan tỏa.
Tô Thanh Oanh run lên theo bản năng, cơ thể lùi lại một bước.
Lăng Nghiên Chu nhận ra phản ứng của cô, hơi khựng lại một chút, giữ khoảng cách xã giao: "Cô yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô đâu, có một số chuyện, đóng cửa nói sẽ thích hợp hơn."
Tô Thanh Oanh hoàn hồn, tay siết chặt: "Tôi biết rồi."
Cô chỉ là chưa thể thoát khỏi cái bóng tâm lý mà Lăng Mặc Trầm để lại.
Giữ vững tinh thần, Tô Thanh Oanh nhìn Lăng Nghiên Chu.
Kiếp trước cô chỉ mới gặp anh hai lần.
Một lần là khi hai nhà Tô - Lăng quyết định đính hôn, lần còn lại là sau khi anh gặp tai nạn xe hơi, bị hủy dung và mất khả năng vận động, phải ngồi trên xe lăn.
Hơn nữa lần đó, Tô Thanh Oanh cũng chỉ được nhìn thấy từ xa một lần.
So với một Lăng Nghiên Chu sa sút nhếch nhác ở kiếp trước, thì Lăng Nghiên Chu của kiếp này khi mọi chuyện chưa xảy ra càng xứng đáng với danh tiếng sát phạt quyết đoán trong lời đồn hơn.
Anh cao gần một mét chín, tóc vuốt ngược, mặc sơ mi tối màu cùng quần tây đồng bộ, ống tay áo xắn lên để lộ cơ bắp cánh tay cuồn cuộn.