Hôm nay Lục Thời Diễn không cần làm việc, anh chỉ là thấy khó xử nên mới trốn vào thư phòng. Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lục Thời Diễn còn tưởng là Tư Âm, kết quả mở cửa ra lại là Vương Mỹ Quyên.
"Mẹ, có chuyện gì sao?" Lục Thời Diễn lạnh lùng hỏi.
Cậu con trai cả này lúc nào cũng mang khuôn mặt lạnh như băng. Vương Mỹ Quyên hoàn toàn không nhận ra vẻ mất kiên nhẫn của Lục Thời Diễn.
"Cho mẹ vào trước đã, có chút chuyện muốn nói với con." Vương Mỹ Quyên làm ra vẻ nghiêm trọng.
Lục Thời Diễn tránh đường, để Vương Mỹ Quyên bước vào.
"Là một người phụ nữ, vốn dĩ mẹ không nên nói những lời này, nhưng con là con trai mẹ, mẹ không thể trơ mắt nhìn con chịu thiệt..."
Vương Mỹ Quyên bắt đầu rào trước đón sau một cách thấm thía, hâm nóng tình cảm mẹ con, thiết lập hình tượng người mẹ tốt. Nhưng Lục Thời Diễn không phải là Lục Thời Thâm, anh không hề muốn hùa theo diễn kịch cùng Vương Mỹ Quyên.
Anh lạnh lùng ngắt lời Vương Mỹ Quyên: "Mẹ, mẹ có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi!"
Vương Mỹ Quyên nghẹn họng, cho nên đây chính là lý do tại sao bà luôn không thể thân thiết nổi với đứa con trai cả này. Cứng nhắc như một hòn đá, một chút cũng không thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ ruột!
"Thời Diễn, mẹ cảm thấy cách chung sống của con và Tư Âm có vấn đề, con quá chiều chuộng Tư Âm rồi, cái gì cũng nghe theo nó, như thế là tuyệt đối không được!"
"Phụ nữ thì không thể quá nuông chiều, nếu không nó sẽ đè đầu cưỡi cổ con mất. Con nhìn Tư Âm bây giờ xem, cô ta hoàn toàn không coi người mẹ chồng này ra gì nữa rồi!"
"Thời Diễn, con phải dạy dỗ Tư Âm một trận tử tế, để cô ta biết ai mới là chủ của cái nhà này. Tục ngữ có câu, phụ nữ ba ngày không đánh là trèo lên mái nhà lật ngói..."
"Dừng lại!" Lục Thời Diễn đột nhiên ngắt lời Vương Mỹ Quyên: "Cho nên, mẹ bảo con đánh vợ? Còn phải ba ngày đánh một trận?"
Vương Mỹ Quyên vẫn chưa đến mức độc ác như vậy: "Cũng không cần phải ba ngày đánh một trận, tạm thời cứ đánh một trận trước là được rồi!"
Lục Thời Diễn bị thái độ coi đó là chuyện đương nhiên của bà làm cho tức cười: "Mẹ, từ nhỏ đến lớn con chưa từng thấy bố ra tay đánh mẹ, hay là mẹ cứ để bố làm mẫu trước đi?"
"Con!" Vương Mỹ Quyên suýt chút nữa bị một câu của con trai ruột làm cho nghẹn chết.
"Bây giờ mẹ đang nói con, con lôi bố con vào làm gì!" Vương Mỹ Quyên cao giọng chất vấn Lục Thời Diễn.
"Cha nào con nấy mà!" Lục Thời Diễn bực dọc đáp.
Vương Mỹ Quyên hoàn toàn nổi giận: "Lục Thời Diễn, mẹ nói những lời này đều là muốn tốt cho con!"
"Mẹ, đừng nói một cách đường hoàng như vậy, mẹ không phải vì muốn tốt cho con, mẹ chỉ là muốn bản thân mình hả giận thôi!"
Giọng điệu của Lục Thời Diễn bất giác mang theo một chút mệt mỏi.
"Con không biết tại sao mẹ lại có thành kiến lớn với Tư Âm như vậy, nhưng con và Tư Âm đã kết hôn rồi. Nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn là sự thật này cả đời cũng không thay đổi, cô ấy sẽ mãi mãi là con dâu của mẹ, cho nên mẹ nên cố gắng chấp nhận đi!"
"Mẹ không thể chấp nhận được, cô ta chỉ là một đứa con gái nông thôn không có học thức, căn bản không xứng với con! Cô ta còn khăng khăng đòi nhận lại đám họ hàng nghèo hèn kia, sau này con sẽ có làm không hết việc, dọn dẹp không xong hậu quả đâu!"