Lục Thời Thâm và Tư Vi đều thuộc tuýp người dẻo miệng.
Lục Thời Diễn thì lại là cái hồ lô kín miệng, không biết nói lời hay ý đẹp, còn Tư Âm thì vốn dĩ chẳng muốn lấy lòng Vương Mỹ Quyên. Cho nên trong lúc Lục Thời Thâm và Tư Vi đang bận rộn dỗ dành Vương Mỹ Quyên, thì Lục Thời Diễn và Tư Âm lại giống hệt hai khúc gỗ, cứ cắm cúi ăn phần mình.
Cứ so sánh như vậy, trong khoảnh khắc này, Vương Mỹ Quyên liền cảm thấy cô con dâu thứ Tư Vi trông thuận mắt hơn Tư Âm rất nhiều.
Rừng thiêng nước độc sinh ra kẻ điêu ngoa, quả nhiên chẳng sai chút nào, Tư Âm đúng là đồ vô giáo dục!
"Thời Diễn à, có một số người không đáng để con phải đối xử tốt như thế đâu. Con đi làm mệt nhọc cả ngày, tan làm về nhà còn phải đi đón nó, vậy mà người ta có thèm bận tâm đâu, con..."
"Phụt, khụ khụ..."
Vương Mỹ Quyên còn chưa dứt lời, Lục Thời Diễn đột nhiên bị sặc nước bọt của chính mình, ho sặc sụa.
Tư Âm lờ mờ đoán được lý do tại sao Lục Thời Diễn bị sặc, bèn nổi máu xấu xa nói bồi thêm: "Vừa rồi mẹ đã nói tôi rồi, trách tôi không nên tự đi về một mình. Mẹ bảo một khi anh đã cất công đến đón tôi, thì tôi phải biết ơn đội đức, quỳ xuống mà đợi anh đến đón mới phải!"
Lời này vừa thốt ra, Lục Thời Diễn càng ho dữ dội hơn, sắc mặt loáng thoáng hiện lên một chút ngượng ngùng.
Tư Âm rất muốn cười nhưng vẫn cố nhịn. Cô gồng mình kìm nén khóe môi đang vểnh lên, đưa tay vuốt lưng cho Lục Thời Diễn. Tư Âm lại tiện tay bưng bát canh đưa đến trước mặt anh: "Uống ngụm canh cho xuôi đi!"
Bản thân Tư Âm không hề phát hiện ra bát canh cô bưng lên là bát của mình, nhưng Lục Thời Diễn lại nhìn thấy rất rõ.
Lục Thời Diễn không nói gì, cứ thế thản nhiên nhận lấy bát canh rồi uống cạn.
Lục Thời Diễn uống xong thì Tư Âm mới phát hiện ra bát canh anh vừa uống là bát của mình.
Bát canh này vừa nãy cô mới uống qua mà!
Lần này đến lượt Tư Âm cảm thấy ngượng ngùng. Vành tai cô đỏ bừng lên, nhưng may mà có mái tóc che khuất nên không ai phát hiện ra.
Vương Mỹ Quyên thấy con trai bị sặc nên cũng không dám nói thêm gì nữa.
Dù sao thì bà vẫn luôn lo lắng cho con trai mình!
Bầu không khí sặc mùi thuốc súng trên bàn ăn cuối cùng cũng lắng xuống!
Vốn dĩ Tư Vi định mách lẻo chuyện Tư Âm cố tình bán quần áo giá cao cho mình, vì cô ta không thể nuốt trôi cục tức này. Nhưng lúc này cô ta cũng rất biết điều mà không nhắc tới nữa.
...
Đêm khuya, sau khi Tư Âm học xong, cô nhìn đồng hồ thấy đã sắp mười một giờ mà Lục Thời Diễn vẫn chưa về phòng ngủ. Tư Âm bèn đi đến phòng sách để gọi anh. Lúc này ở trong phòng sách, Vương Mỹ Quyên đang cằn nhằn Lục Thời Diễn.
Tắm xong, nằm lên giường, Vương Mỹ Quyên trằn trọc mãi vẫn không ngủ được. Bà vẫn không thể chấp nhận việc cậu con trai cả xuất sắc của nhà mình lại thích một cô gái nông thôn không có học thức.
Con trai bà sao có thể thích gái quê được chứ?
Không được, bà phải đi tìm Lục Thời Diễn nói chuyện!
Thế là Vương Mỹ Quyên lật người ngồi dậy, tiếng động quá lớn đánh thức Lục Chính Đình.
Lục Chính Đình nheo mắt, thấy Vương Mỹ Quyên đi ra ngoài liền hỏi: "Bà đi đâu đấy?"
Vương Mỹ Quyên không thèm ngoảnh đầu lại: "Ông đừng quản tôi!"
Không quản thì không quản, Lục Chính Đình lại lật người tiếp tục ngủ.