Như vậy, gánh nặng tâm lý cũng không còn nữa.
Lúc này vẻ mặt anh mới dịu đi một chút.
"Cảm ơn cô, nhưng lần sau thì không cần đâu."
Lục Vân Tương thầm lè lưỡi trong lòng. Thời buổi này, muốn mang đồ ăn cho một người quân nhân cương trực thật sự rất khó.
Cô đã phải vắt kiệt cả đống tế bào não rồi.
Lục Vân Tương lại để lại cho anh sáu chiếc bánh bao lớn, sau đó cầm hộp thức ăn còn lại đứng lên.
"Đồng chí Quý, anh ăn trước đi, lát nữa lúc quay lại thu dọn hộp thức ăn tôi sẽ nói chuyện với anh. Bây giờ tôi đi đưa cơm cho dì Phân đã."
"Được."
Lục Vân Tương xách hộp thức ăn rời đi.
Bánh bao mà Lục Vân Tương mang đến rất lớn, bàn tay của Quý Minh Cảnh to như vậy mà một tay cũng không cầm trọn.
Anh cắn một miếng, vẻ mặt hơi khựng lại.
Rất thơm.
Thơm hơn bất kỳ chiếc bánh bao nào anh từng ăn. Nhân bánh làm từ dưa muối và thịt thái sợi, thịt thì ít mà dưa muối thì nhiều.
Nhưng lại không hề mặn chút nào.
Theo thói quen, anh ăn dưa muối rồi húp một ngụm cháo. Ngay lập tức. anh không biết phải diễn tả cảm giác đó như thế nào.
Hương thơm đọng lại nơi răng môi, thanh lọc cả tâm hồn.
Quý Minh Cảnh rất ngạc nhiên, con gái của giáo sư Lục vậy mà lại có tay nghề nấu nướng tốt như thế. Có lẽ vì mùi hương quá mức thơm ngon nức mũi, Tiểu Trương nuốt nước bọt rồi đẩy cửa ra, lấp ló thò đầu vào.
"Đoàn trưởng, chị dâu mang đến món gì vậy, thơm quá đi mất."
Tiểu Trương và Tiểu Hà cũng không phải muốn giành đồ ăn với đoàn trưởng, chỉ là cái mùi vị này...
Bọn họ đứng ngoài cửa thật sự chịu không nổi.
Cả hai người đều bủn rủn chân tay vì mùi thơm này!
Quý Minh Cảnh nhìn dáng vẻ thèm thuồng sắp chảy nước dãi của cậu ta mà dở khóc dở cười.
"Kém cỏi!"
"Còn nữa, đừng có ăn nói lung tung, cô ấy không phải chị dâu đâu."
Bánh bao Lục Vân Tương đưa vừa to vừa đầy đặn. Dù Quý Minh Cảnh có sức ăn lớn đến mấy, hai chiếc bánh bao vẫn đủ để anh no bụng.
Huống hồ anh còn có một phần cháo tẩm bổ nữa chứ?
Thế là anh lấy ra bốn chiếc bánh bao đưa cho Tiểu Trương.
"Cậu và Tiểu Hà chia nhau đi."
"Cảm ơn đoàn trưởng!"
Tiểu Trương nóng lòng nhận lấy, chia cho Tiểu Hà mỗi người hai cái, rồi không kìm được mà cắn ngay một miếng lớn.
"Oa! Cái này cũng quá ngon rồi! Tay nghề của chị dâu thật sự quá tuyệt vời!"
Tiểu Hà cũng bị món ngon đánh gục.
"Đoàn trưởng đúng là có phúc quá đi, ghen tị thật đấy!"
Hai người cũng rất phấn khích. Dù sao thì bọn họ cũng là cảnh vệ của Quý Minh Cảnh, nếu vợ tương lai của Quý Minh Cảnh có tay nghề nấu nướng tốt như vậy, bọn họ kiểu gì cũng được thơm lây đúng không?
Hu hu!
Người chị dâu này bọn họ nhận định rồi!
Không ai được phép giành với đoàn trưởng!
Ai dám giành thì bọn họ sẽ liều mạng với kẻ đó!
Quý Minh Cảnh cầm chiếc bánh bao trên tay, ăn cũng không được mà không ăn cũng chẳng xong.
Há miệng mắc quai, bây giờ có giải thích cũng không rõ ràng được nữa rồi.
Cuối cùng anh chỉ đành biến sự tức giận thành cảm giác thèm ăn, giải quyết sạch sẽ hai chiếc bánh bao lớn và toàn bộ chỗ cháo!
Quý Minh Cảnh không biết có phải là ảo giác của bản thân hay không, mà sau khi ăn xong đồ ăn mà Lục Vân Tương mang tới, anh vậy mà lại không cảm thấy vết thương đau đớn nữa.
Quý Minh Cảnh rất giỏi chịu đựng.