Bên trong có hà thủ ô, đương quy, kỷ tử...
Cô cũng đổi cho Vệ Thư Phân một phần cháo bổ dưỡng. Bên trong có tổ yến, bách hợp, táo đỏ.
Phần này của Vệ Thư Phân là cháo bổ dưỡng, giá cả tương đối rẻ, chỉ cần mười lăm điểm tích lũy.
Lục Vân Tương mất tròn ba tiếng đồng hồ mới nấu xong hai phần cháo này, trong quá trình đó cô còn làm thêm mười cái bánh bao lớn. Chủ yếu là với thể hình đó của Quý Minh Cảnh, cô sợ một phần cháo anh ăn không no.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, cô lại tiêu mười điểm tích lũy trong cửa hàng hệ thống để đổi lấy hai chiếc bình giữ nhiệt, lần lượt đựng hai phần cháo vào rồi vui vẻ ra khỏi nhà.
Cô đi đến phòng bệnh chăm sóc đặc biệt trước.
Bên ngoài phòng bệnh của Quý Minh Cảnh có hai cảnh vệ viên đang canh gác.
Chính là hai cảnh vệ viên hôm qua đã đến tìm Lục Vân Tương.
Lục Vân Tương xách đồ trên tay, mỉm cười nói với bọn họ: “Tôi đến thăm đồng chí Quý.”
Cảnh vệ viên Tiểu Trương và Tiểu Hà nhìn hộp cơm trong tay Lục Vân Tương, hiểu rằng cô đến để đưa đồ ăn. Hộp cơm bị bịt kín mít, nhưng vẫn có mùi thơm nhè nhẹ tràn ra, quan trọng là còn có mùi của dược liệu.
Hai người ngầm hiểu trong lòng, thứ này chắc chắn là bổ dưỡng hơn nhiều so với việc ăn cháo trắng rau dưa trong bệnh viện.
Hơn nữa Lục Vân Tương lại là người mà Quý Minh Cảnh đích thân gọi tên muốn tìm, thực ra hai người lén lút cảm thấy Lục Vân Tương chính là đối tượng đính hôn từ nhỏ của Quý Minh Cảnh.
Dù sao thì Lục Vân Tương cũng xinh đẹp như vậy.
Đoàn trưởng của bọn họ cũng nổi tiếng là không gần nữ sắc, đến đây bắt gián điệp, cơ thể còn chưa hoàn toàn bình phục đã bảo bọn họ đi tìm Lục Vân Tương. Rất rõ ràng, chắc chắn là sau kiếp nạn sinh tử thì anh không thể yên tâm về người mình yêu thương nhất.
Càng nghĩ càng thấy hợp lý!
Vì vậy hai người trực tiếp để Lục Vân Tương đi vào.
Hôm nay Quý Minh Cảnh đã thay thuốc xong, anh dựa vào giường xem tài liệu, lúc nghe thấy tiếng động truyền đến từ ngoài cửa, vừa ngẩng đầu lên thì liền nhìn thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Lục Vân Tương.
Quý Minh Cảnh thoáng ngẩn ngơ một chút.
Lục Vân Tương đi đến trước giường bệnh với nụ cười rạng rỡ: "Đồng chí Quý, tôi mang đồ ăn đến cho anh đây."
Quý Minh Cảnh cau mày, trong ánh mắt cương nghị tràn đầy vẻ lạnh lùng.
"Đồng chí Lục, cô không cần phải làm như vậy."
Quý Minh Cảnh thoạt nhìn chính là một người đàn ông chính trực và cứng rắn. Chắc chắn là người như anh sẽ không nhận đồ ăn một cách mập mờ từ Lục Vân Tương.
Lục Vân Tương đã nghĩ sẵn lý do rồi.
"Đồng chí Quý, anh đừng vội từ chối tôi. Thật ra tôi có việc muốn nhờ anh giúp."
Quý Minh Cảnh: "Hửm?"
Lục Vân Tương ngồi xuống bên cạnh anh, mở hộp thức ăn ra. Trong nháy mắt, một mùi hương nức mũi lan tỏa khắp căn phòng, hồi lâu vẫn không tan.
Bàn tay Quý Minh Cảnh hơi khựng lại.
Anh liếc nhìn hộp thức ăn, đó chỉ là một phần cháo rất bình thường, bên trong có bỏ thêm chút dược liệu, mùi thuốc thơm nức mũi.
Lục Vân Tương giải thích: "Một người bạn học của bố tôi, cũng là người dì đã chăm sóc tôi nhiều năm nay sức khỏe không tốt nên đang nằm viện. Tôi mang cơm cho dì ấy, tiện thể mang luôn cho anh một phần, mong anh đừng chê."
Quý Minh Cảnh liếc nhìn hộp thức ăn còn lại.
Trong nháy mắt anh đã hiểu ra, anh chỉ là người được nhận tiện thể.