Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 46

Trước Sau

break

Vương Xuân Phân cuộn người lại, gương mặt quay đi đầy ấm ức, nhưng giọng nói thì hơi run: “Biết, biết rồi.”

Đội chống lũ đã đi được bốn ngày. Nghe tin từ Tần Liệt mang về, có lẽ họ sẽ còn phải tiếp tục canh giữ ở đê.

Hứa Chi Miểu tuy lo lắng nhưng cũng không để mình rảnh rỗi.

Cô lấy từ trong không gian ra hơn hai chục cân táo chuối và nho, kèm theo một ít gạo, bột, dầu mang ra chợ đen ở trấn bán cho Nhị Bá. Đổi được gần năm mươi đồng cùng một đống vé tem linh tinh. Trên đường về, cô còn mua hai chú gà con mang về nhà.

Thế nhưng, không biết là do cô đa nghi hay thực sự có điều gì đó không ổn, mấy ngày nay cô luôn có cảm giác như có người đang theo dõi mình.

“Bà ơi, dạo này ở nhà có gì kỳ lạ xảy ra không? Kiểu như có người lạ nào tới chẳng hạn?” Hứa Chi Miểu ngừng tay, để bộ quần áo đang may dở cho Tần Liệt sang một bên, càng nghĩ càng thấy bất an, bèn hỏi vọng ra phía sân nơi Diệp Tú Chi đang ngồi.

Ở thời này, nguồn thu nhập ở nông thôn rất eo hẹp. Không có tiền mua thực phẩm bổ dưỡng, mỗi nhà chỉ có thể nuôi vài con gà mái để lấy trứng bồi bổ. Những nhà khó khăn hơn thì hoàn toàn dựa vào việc bán trứng để đổi lấy tiền.

Diệp Tú Chi xem hai chú gà con vừa mua như báu vật, đang ngồi tỉ mẩn cho chúng ăn. Bà rải ít thức ăn xuống đất, vừa làm vừa ngẩng lên nhìn về phía Hứa Chi Miểu, thắc mắc: “Người lạ? Không thấy ai cả. Sao thế?”

Hứa Chi Miểu nhíu mày, lắc đầu: “Không có gì, chắc là cháu nhìn nhầm.”

Cô nghĩ mãi mà không ra được ai có thể gây chuyện với mình. Ngoại trừ Vương Xuân Phân và Tần Đại Thành, cô chưa từng đắc tội với ai trong làng. Tần Đại Thành thì đang ở đội chống lũ, còn Vương Xuân Phân bị ngã đau lưng, chắc cũng chẳng ra khỏi nhà được. Nhưng rõ ràng hai lần đóng cổng sân gần đây, cô đều thoáng thấy một vạt áo lướt qua gần bụi cỏ. Chẳng lẽ thật sự chỉ là cô nhìn nhầm?

Cảm giác bất an càng lúc càng lớn, cô âm thầm suy nghĩ.

Diệp Tú Chi sau khi cho gà ăn xong, phủi tay, đi tới chỗ dây phơi bắt đầu thu quần áo. Vừa làm vừa cười nói: “Nhà cửa bé tí thế này, làm gì có chuyện lạ được? Con bé này suốt ngày nghĩ linh tinh. Ủa mà này, quần áo của con đâu hết rồi? Sao thiếu một cái nhỉ?”

Bà ôm đống quần áo trên tay, vừa lật tìm vừa ngạc nhiên hỏi.

Tim Hứa Chi Miểu đập lỡ một nhịp. Cô đặt cây kim trong tay xuống, bước nhanh về phía bà.

Đống quần áo này là cô giặt tối hôm qua. Ngoài đồ lót ra, tất cả áo và quần đều được giặt sạch và phơi ngoài sân.

Trời nắng to, lại không có gió, sao quần áo của cô tự dưng biến mất được?

“Không phải con thu vào.” Hứa Chi Miểu kiểm tra, quả nhiên phát hiện chiếc áo hoa nhí của mình đã không cánh mà bay. Cô trầm mặt, đáp lời.

Có vẻ như cảm giác của cô không hề sai. Thật sự có người đang lén theo dõi cô.

Nhưng người này mò vào sân lúc không ai để ý, chỉ để lấy trộm một chiếc áo của cô, rốt cuộc là muốn làm gì?

...

Chuyện này chỉ nghĩ thôi cũng không có câu trả lời. Để tránh làm Diệp Tú Chi lo lắng, Hứa Chi Miểu đành viện một lý do qua loa. Còn về người đã theo dõi và lấy cắp áo của cô, chỉ khi bắt được thì mới biết được mục đích thực sự.

Hứa Chi Miểu nheo mắt, cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.

Chiều muộn, Diệp Tú Chi ra ngoài hái cỏ cho lợn.

Bà cụ xưa nay không quen ngồi yên. Gần đây sức khỏe đã khá hơn, bà nhất quyết ra đồng kiếm công điểm, nói rằng bản thân vốn là gánh nặng của cả nhà, không thể cứ ngồi ăn không mãi được.

Cô biết mình không thể khuyên nổi, đành thỏa hiệp, đồng ý để bà ra ngoài nhặt ít cỏ mỗi ngày.

Diệp Tú Chi vừa đi, trong nhà chỉ còn lại mình Hứa Chi Miểu.

Dù trời đã bớt nóng so với ban trưa, nhưng cái oi bức của buổi chiều vẫn chưa tan.

Hứa Chi Miểu bận rộn dọn dẹp trong nhà, làm đến đổ cả mồ hôi thì nghe tiếng gõ cửa cộc cộc cộc từ bên ngoài sân: “Nhà Tần Liệt ơi, có ai ở nhà không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc