Giọng Tần Liệt trầm xuống: "Miểu Miểu..."
Thôi rồi, người này, bình thường cô nhõng nhẽo chút gì cũng đồng ý, nhưng có những chuyện lại cứng đầu không chịu nhượng bộ.
Ngay lúc Hứa Chi Miểu định từ bỏ ý định, chuẩn bị cùng Tần Liệt đi, thì loa phát thanh của làng vang lên, giọng của đội trưởng Đàm Vĩnh Kiện cất lên:
"Thông báo, thông báo, từ tối nay, mỗi hộ cử một người đi canh đê. Chín giờ tập trung ở sân phơi thóc xuất phát."
"Thông báo, thông báo..."
...
Thông báo về việc canh đê được phát lại ba lần.
Hứa Chi Miểu đứng trong sân, nhìn các hộ gia đình khác cũng đứng trước cửa nghe phát thanh, bàn tán với nhau.
"Nước lại dâng rồi, chẳng biết mưa ở đâu trên thượng nguồn."
"Ôi, năm nào cũng thế, may mà đi canh đê được tính công điểm."
“Lần này đi, ít nhất cũng mất vài ngày đấy.”
...
Thị trấn có thôn Trát Kỳ tọa lạc nằm ngay trên lưu vực của nhánh sông lớn. Cách thị trấn mười mấy cây số, hai bên bờ sông được bảo vệ bởi những con đê dài.
Khi mùa mưa đến, mỗi nhà đều phải cử ít nhất một người tham gia đội phòng chống lũ lụt trực 24/24, đó là truyền thống đã có từ nhiều năm nay.
Hoàng Hữu Lương đứng dậy, vươn vai một cái rồi cười: “Xem ra anh Tần không thể đưa chị dâu đi thị trấn được rồi.”
Hứa Chi Miểu với đôi mắt hạnh nhân nhìn về phía Tần Liệt, giọng nói không hiểu sao lại có chút ấm ức: “Anh nhất định phải đi sao?” Tần Liệt im lặng gật đầu.
Hứa Chi Miểu cũng hiểu đây là cô đang làm nũng vô lý, cả đội ai cũng phải đóng góp một người, gia đình họ cũng không thể ngoại lệ. Nhưng hiểu là một chuyện, lo lắng lại là chuyện khác.
Công việc giữ đê không chỉ khổ cực, ăn không ngon, ngủ không yên mà còn tiềm ẩn nguy hiểm. Nếu nước dâng cao bất ngờ thì sao?
Cô sợ.
Tần Liệt bước đến, cúi đầu nhìn cô, nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu, Miểu Miểu, không phải chỉ có một mình anh, mọi người đều có mặt mà.”
Anh dừng lại một chút, rồi đưa tay khẽ chạm vào khóe môi đang cụp xuống của cô như trêu chọc: “Giờ em có thể tự ra ngoài một mình mà không bị anh quản, không vui à?”
Sao cô ấy lại đáng yêu đến vậy chứ.
Tần Liệt nắm lấy tay Hứa Chi Miểu, dặn dò: “Tự đi thị trấn thì cẩn thận chút nhé. Mấy thứ đồ to cần mua thì chờ anh về rồi hẵng tính, được không?”
Hứa Chi Miểu cố gắng kìm nén cảm xúc, gật đầu một cách qua loa: “Anh cũng phải cẩn thận đấy, chú ý an toàn. Có cơ hội thì ngủ một chút, ăn uống đầy đủ. Đừng lo cho em, em sẽ chăm sóc tốt cho bà nội.”
“Được.” Tần Liệt kéo cô vào lòng, ôm một cái thật chặt.
Vừa mới tỏ rõ tình cảm với nhau, giờ lại phải xa cô vợ nhỏ, anh cũng không nỡ chút nào.
...
Người lo âu thì có, người vui vẻ cũng không thiếu.
Vương Xuân Phân nửa nằm trên giường, vốn dĩ còn đang tức tối chuyện mất mặt mấy hôm trước, chửi bới không ngừng. Nhưng vừa nghe loa ngoài thông báo, bà ta mừng đến nỗi đập mạnh vào đùi, làm đau cả eo, phải hít vào một hơi rõ dài.
Ngày hẹn với lão Dương què đã sắp tới, nhưng giờ bà bị đau lưng, đang đau đầu không biết làm cách nào để Tần Liệt đi khỏi nhà. Ai ngờ lại có người đưa cơ hội đến tận cửa.
Giữ đê ít nhất cũng mất bốn, năm ngày, đến lúc Tần Liệt về thì con tiện nhân Hứa Chi Miểu chắc chắn đã bị lão què làm nhục. Khi đó, Tần Liệt còn có thể cần cô ta nữa sao?
Lúc đó bà vừa hả giận, vừa có tiền, lại được xem trò cười. Thế thì không vui sao được!
Vương Xuân Phân càng nghĩ càng phấn khích, giọng the thé hét lên: “Kế Binh, mẹ đói rồi, mau lấy cái đùi gà cho mẹ ăn.”
“Ăn cái gì mà ăn, còn muốn đùi gà hả? Đừng có mơ!” Tần Đại Thành từ ngoài đi vào, giọng nén cơn giận.
Ông đạp mạnh cửa, mặt tối như than, hận không thể tát bà ta thêm mấy cái nữa.
Cái thứ đàn bà hư hỏng, đã làm mất mặt ông còn bắt tốn tiền chữa bệnh, mấy hôm nay chẳng làm được gì, cả nhà chỉ còn nước nhịn đói!
Cơn giận dâng đến đỉnh điểm, Tần Đại Thành tiến đến gần Vương Xuân Phân, nhìn thấy bà ta co rúm lại, ông gằn giọng: “Tôi phải đi giữ đê, con gà đó để cho thằng con ăn. Bà mà dám động vào, tôi đánh gãy chân bà!”