Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 17

Trước Sau

break

Sau khi hoàn tất mọi việc, trời đã dần về khuya.

Giải quyết xong chuyện phân nhà quan trọng, Hứa Chi Miểu rửa ráy rồi yên tâm lên giường chuẩn bị ngủ.

Cô vừa lim dim thì bất chợt nghe thấy tiếng chó sủa xa xa, tựa như có ai đó đang tiến lại gần.

Hứa Chi Miểu lập tức tỉnh giấc, qua bức tường, cô cất giọng hỏi khẽ với chút lo lắng: “Ai đó?”

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi nhưng đầy hồi hộp, một giọng nam trầm ấm vang lên chậm rãi.

“Là anh, Tần Liệt.”

Toàn thân Hứa Chi Miểu chấn động, tim đập thình thịch không ngừng. Cô mất một lúc mới trấn tĩnh lại, ngồi dậy, bước xuống giường, tháo chốt cửa và mở ra.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên trong kiếp này đến một cách bất ngờ như vậy.

Dưới ánh trăng trong trẻo, người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, rắn rỏi mặc một chiếc áo ba lỗ đã sờn cũ, thân hình cường tráng với cơ bắp săn chắc, khắp người tỏa ra hơi thở mạnh mẽ đầy hoang dã và tự do.

Hứa Chi Miểu ngỡ ngàng nhìn anh, trong khi ánh mắt của Tần Liệt cũng không giấu nổi sự bất ngờ.

Giờ đã rất khuya, sợ làm cô thức giấc, anh chỉ định đứng ngoài cửa sổ nhìn cô một chút rồi tìm chỗ tạm qua đêm. Không ngờ cô vẫn còn thức, là vì thương nhớ cha mẹ hay là có ai bắt nạt cô rồi?

“Em...”

Tần Liệt còn chưa kịp hỏi, thân hình mảnh mai của Hứa Chi Miểu đã lao vào vòng tay anh. Vừa nhẹ, vừa mềm, mang theo một hương thơm dễ chịu.

Trong chốc lát, cơ thể Tần Liệt cứng đờ, anh siết chặt tay phải đang cầm hộp bánh đậu xanh, còn bàn tay trái bất giác nắm chặt lại, cơ bắp trên cánh tay căng lên.

Cô... cô không phải vẫn luôn lạnh nhạt, chẳng thèm để ý đến anh sao, sao lại...

Hứa Chi Miểu ôm chặt eo Tần Liệt, vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn, vững chãi của anh. Ký ức về kiếp trước không ngừng ùa về, lúc thì hình ảnh Tần Liệt bị vắt kiệt sức vì làm lụng, lúc thì Tần Liệt tóc bạc trắng ở tuổi ba mươi, và cuối cùng là Tần Liệt gục xuống trước mộ của cô.

Cô cay cay nơi sống mũi, cố nén nước mắt, giơ tay đấm nhẹ lên ngực anh: “Đồ xấu xa, bắt nạt người ta.”

Đôi mắt lạnh lùng của Tần Liệt bỗng trầm xuống. Quả nhiên, cô đang trách anh vì đã cứu cô, khiến cô phải miễn cưỡng gả cho anh.

“Anh... sao giờ anh mới về, em lo muốn chết rồi đấy.” Hứa Chi Miểu ngẩng lên, đôi mắt long lanh đầy trách móc nhìn anh.

Anh ngốc này, đi cả đêm về nhà, chắc chắn đã chạy đua không biết bao lâu rồi. Tần Liệt nhất thời không phản ứng kịp.

Từ sau khi kết hôn vài tháng trước, Hứa Chi Miểu vẫn luôn u sầu vì cái chết đột ngột của cha mẹ. Cho dù anh ra ngoài hay trở về, cô cũng không mấy quan tâm, như thể anh có tồn tại hay không cũng chẳng quan trọng. Họ gần như chưa từng nói chuyện nhiều, nói chi đến việc cô lo lắng anh có về hay không.

Nhưng giờ đây... cô đang làm nũng sao?

Người đàn ông cao lớn ấy đứng đó ngây ngốc như một đứa trẻ.

Hứa Chi Miểu bật cười, tự nhiên khoác tay anh, kéo vào phòng, rồi quẹt một que diêm để thắp ngọn đèn dầu trên bàn.

“Sao nào, không nhận ra em à?”

Tần Liệt cử động ngón tay, lúng túng nói: “Nhận ra chứ, là... vợ của anh.”

Đúng là một tên ngốc. Hứa Chi Miểu mỉm cười: “Đúng rồi, là vợ anh.”

Tần Liệt lại ngây người ra.

Động tác đặt gói bánh đậu xanh bọc giấy dầu lên bàn của anh có phần cứng nhắc. Hứa Chi Miểu biết đây là món anh đặc biệt mua cho cô, trong lòng không khỏi xúc động.

Tần Liệt luôn đặt cô trong lòng. Từ khi cô về làm dâu, mỗi lần ra ngoài về, anh đều mang cho cô chút gì đó. Lúc là trái cây, lúc là đồ ăn vặt, có khi là những thứ thú vị bắt gặp trên đường...

Cô không phải không nhận ra điều đó. Nhưng kiếp trước, cô mãi đau buồn vì mất cha mẹ, khiến cho tấm lòng chân thành của anh bị mình bỏ lỡ.

Lần này, cô sẽ biết trân trọng.

Hứa Chi Miểu tháo gói bánh đậu xanh, lấy một miếng cho vào miệng, bánh vừa thơm vừa mềm, rất ngọt.

Tần Liệt nhìn cô, giọng nói bất giác hạ xuống: “Ngon không?”

“Ngon lắm.” Hứa Chi Miểu cười với anh, nụ cười làm anh ngẩn ngơ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc