Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 16

Trước Sau

break

Có người xì xào: “Xem ra ông Tần Đại Thành này cũng có lòng đấy chứ, tính toán cũng chu đáo nữa.”

Đàm Vĩnh Kiện nghe thấy Tần Đại Thành nói như vậy thì trong lòng khá vui, ông gật đầu, nói: “Nói như vậy cũng không tệ.”

Rồi ông quay sang hỏi Hứa Chi Miểu: “Vợ của Tần Liệt, cháu thấy sao?”

Hứa Chi Miểu nhíu mày, nhạy bén nhận ra có điều gì đó không ổn.

Cô và bà nội không thể kiếm được công điểm, đối với Tần Đại Thành và Vương Xuân Phân thì chỉ là “gánh nặng.” Vậy thì họ phải mong hai bà cháu cô đi cho sớm mới đúng, cớ gì lại “tốt bụng” nói sẽ “chăm sóc” họ...

Chẳng lẽ Vương Xuân Phân lại đang có âm mưu gì như kiếp trước?

Hứa Chi Miểu chưa thể nghĩ thông suốt, nhưng cô đã quyết tâm phân nhà thì phải làm triệt để. Nếu vẫn sống chung dưới một mái nhà, không chỉ phải đề phòng mọi lúc mà sau này làm gì cũng khó khăn.

Cô bình tĩnh đáp với Đàm Vĩnh Kiện: “Đội trưởng, tôi không có ý kiến gì về hai mươi cân lương thực. Còn về tiền, chính là điều tôi muốn nói.

Bà nội sẽ sống cùng tôi sau này, nên tôi phải chịu trách nhiệm đầy đủ. Bà thường đau ốm, tôi chỉ muốn xin cha mẹ hai mươi tệ tiền thuốc men, sau này mọi chi phí tôi sẽ tự lo liệu. Như vậy không phải là quá đáng chứ?”

Cô nhìn sang những người xung quanh, nói chậm rãi: “Còn về chuyện chỗ ở, chúng tôi không muốn làm phiền nhà thêm nữa. Nếu được, tôi và bà muốn chuyển tạm đến ngôi nhà mà đội xây cho cha mẹ tôi, sau này nếu sửa sang lại nhà cũ thì chúng tôi sẽ chuyển về đó, liệu có được không?”

Cả căn phòng trở nên lặng ngắt, không ai nói gì, chỉ nghe thấy tiếng ho khẽ của bà Diệp Tú Chi.

Cách nói của Hứa Chi Miểu để lại dư địa cho mọi người suy nghĩ, như thể cô đang hỏi ý kiến, nhưng nếu ai ngẫm kỹ sẽ hiểu rõ điều cô ngầm ám chỉ.

Nhà họ Tần phân chia như vậy, thực chất là đẩy đi hai miệng ăn. Hai mươi cân lương thực tuy không phải là ít nhưng cũng không thấm vào đâu. Hơn nữa, bà cụ yếu ớt bệnh tật lại thuộc về cô cháu dâu, chi phí thuốc men không phải là một con số nhỏ, năm đồng thì làm sao đủ?

Nói rằng sống cùng để “chăm sóc,” thực chất chỉ muốn nuốt lại phần lương thực và tiền đã chia ra thôi!

“Vợ của Tần Liệt nói đúng đấy, bà cụ cũng theo cô ấy, chỉ cho năm đồng sao mà đủ, ít nhất cũng phải năm chục!”

“Đúng vậy, dù nói là không ăn chung bếp nữa nhưng thực tế vẫn phải nhìn sắc mặt người khác. Tốt hơn là nên ở riêng.”

“Phải đấy, cứ chuyển về nhà cha mẹ cô ấy đi, tự do sống cho thoải mái.”

Đàm Vĩnh Kiện nghe mọi người bàn tán, hai hàng lông mày vừa giãn ra giờ lại nhíu chặt lại – quả thực là vợ của Tần Liệt nói rất đúng, vợ chồng Tần Đại Thành quá ích kỷ!

Vương Xuân Phân nghe thấy Hứa Chi Miểu không chỉ đòi dọn đi mà còn đòi tiền phân nhà tới vài chục đồng, liền khóc lóc ngồi phịch xuống đất, la lối om sòm: “Ôi trời ơi, tôi lấy đâu ra nhiều tiền thế, con nhãi này muốn dồn chúng tôi vào đường cùng sao!”

Thấy mẹ ngồi bệt xuống khóc, Tần Kế Binh cũng bắt chước khóc theo. Cả nhà họ Tần lập tức loạn cả lên.

Đàm Vĩnh Kiện thấy cảnh này, cũng chẳng buồn để ý đến cảnh Vương Xuân Phân đang la lối và sắc mặt đen sì của Tần Đại Thành. Ông đập mạnh tay xuống bàn đứng dậy: “Quyết định vậy đi, các người đưa hai mươi cân lương thực và thêm bốn mươi tệ để vợ của Tần Liệt cùng bà cụ ra ngoài sống!”

...

Dưới sự chứng kiến của đội trưởng, việc phân nhà đã chính thức hoàn tất.

Đêm hôm đó, Vương Xuân Phân vừa mắng chửi vừa ném cho cô một bao lương thực, trong đó có một ít hạt bắp cùng đống khoai lang.

Hứa Chi Miểu chẳng hề để tâm, vốn dĩ cô cũng không trông mong Vương Xuân Phân sẽ cho thứ gì tốt. Chỉ cần làm bà ta phải bực mình thế này, lòng cô cũng thấy vui.

Ngoài bao lương thực ít ỏi kia, Hứa Chi Miểu còn nhận được hai mươi tệ từ tay Vương Xuân Phân. Số tiền thiếu lại hai mươi tệ, cô đã bắt họ viết giấy nợ, hẹn đến cuối năm sẽ trả đủ và còn đóng dấu bằng dấu tay đỏ chót.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc