Ngay cả Lâm Dung cũng được chia hai thanh bánh nếp đường đen cùng một túi hạt dưa rang.
Buổi chiều nắng đẹp, Xuân Hoa phơi y phục, tiện thể trò chuyện với Triệu bà bà.
Nàng ta nhắc đến chuyện mấy đêm nay Lâm Dung hay nói mớ, ngủ không yên, Triệu bà bà nghe xong bèn giữ kín như bưng, vội đưa cho Lâm Dung hai cành mè, dặn nàng cắm lên bậu cửa sổ, để xua đuổi tà khí quỷ dịch trong năm hạn.
Hai ngày sau, Bùi phủ chuẩn bị xong hành lý cho chuyến xuất hành ngày mai.
Lần này lên chùa Phổ Đà dâng hương, quả thực là một việc sai khiến tốt đẹp hiếm có.
Mỗi lần Bùi lão phu nhân vào chùa lễ Phật, các ma ma nội viện đều phát thưởng cho hạ nhân, vì vậy nô bộc trong phủ không ai là không mong được theo lão thái thái xuất môn dâng hương.
Chỉ là số người được đi có hạn, nếu không phải Lâm Dung thân thiết với Triệu bà bà, e rằng cũng chẳng có cơ hội này.
Lâm Dung biết Triệu bà bà đã giúp không ít, trong lòng rất biết ơn.
Tối đến, nàng đặc biệt đồ nếp, giã thành bánh dẻo, rồi chiên cho thơm vàng, rưới mật ong núi, mang sang cho Triệu bà bà làm món nhắm.
Triệu bà bà vốn thích món bánh mềm dẻo này, nhận được lòng hiếu kính của Lâm Dung, vui đến mức cười không thấy mắt, liên tục khen nàng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Lâm Dung hầu hạ Triệu bà bà nghỉ ngơi xong, bèn quay người ra ngoài.
Chưa kịp đi được mấy bước, Lưu Thanh Sơn - nhi tử của Lưu quản sự đã thở hồng hộc chạy tới, chặn nàng lại.
Lưu Thanh Sơn là nhi tử độc nhất của Lưu quản sự, năm nay hai mươi tuổi. Tuy không đến mức xấu xí, nhưng vóc dáng thấp bé, lại tham tiền háo sắc.
Trước đó không lâu, hắn ta lén trộm vi cá yến sào trong bếp, đem bán lại cho quán rượu, khiến tiệc năm của Bùi lão thái thái thiếu mất hơn chục bát canh vi cá, suýt chút nữa mất hết thể diện.
Hành vi xấu xa của hắn ta bị phát giác, Thẩm thị nổi giận sai người xử phạt, suýt đánh gãy hai chân hắn ta. May mà Lưu quản sự khóc lóc cầu xin giữ con, lúc ấy mới miễn cho hắn ta một mạng.
Lưu Thanh Sơn tham sắc đẹp của Lâm Dung, trước đó vì vướng kiện tụng nên an phận một thời gian, nay vừa thoát nạn, lại bắt đầu lộ mặt.
Lâm Dung không muốn để ý, quay người định đi.
Lưu Thanh Sơn thấy nàng lạnh nhạt, vội tiến lên kéo tay áo nàng: “Dung nhi! Dung nhi! Nàng chờ ta một chút!”
Bị hắn ta lôi kéo, Lâm Dung tức đến ngực phập phồng, mắng: “Ngươi làm gì vậy? Coi chừng ta đi mách bà bà!”
Lưu Thanh Sơn biết Lâm Dung có Triệu bà bà che chở, không dám làm càn, chỉ nói: “Dung nhi, nàng đúng là không biết điều. Cơ hội đi chùa Phổ Đà lần này, chính là ta đặc biệt cầu xin phụ thân ta mà có. Nếu không phải ta nhất quyết muốn dẫn nàng đi, e rằng nàng còn chẳng được lão thái thái ban thưởng đâu.”
Lâm Dung biết hắn ta đang nói bừa, lười đôi co, giả vờ bỏ đi.
Thấy nàng không biết ơn, Lưu Thanh Sơn lại cuống quýt đuổi theo: “Ta đã bàn với phụ thân rồi, nếu nàng gả cho ta, sính lễ hai mươi lượng bạc, hơn nữa phụ thân ta còn giúp nàng xin lão thái thái cho vào nội viện làm việc!”
Hắn ta tự cho rằng sắp xếp như vậy vừa có tiền vừa có thế, quả thực vô cùng thể diện.
Nhưng Lâm Dung vốn không có ý định ở lại Bùi phủ lâu dài.
Không nói đến chuyện thuở nhỏ nàng suýt bị Lưu quản sự đánh chết trong tuyết, may mà Bùi Toản đi ngang qua cứu được một mạng. Lại nói, con cái do hai nô tài sinh ra, cùng lắm cũng chỉ là gia sinh tử, nàng khó khăn lắm mới có hy vọng chuộc thân, sao lại để con cháu đời sau tiếp tục làm nô làm tỳ?
Lâm Dung đã chịu đủ những ngày tháng bị chủ tử tùy ý sai khiến, nàng chỉ muốn rời khỏi phủ, sống như một con người tự do.
Huống chi Lưu Thanh Sơn vốn xảo trá, đây không phải lần đầu hắn ta quấn quýt nha hoàn trong phủ. Miệng thì nói thích Lâm Dung, nhưng sau lưng lại lén lút dụ dỗ những cô nương khác, thậm chí có người ngoài viện bị hắn ta lừa thất thân, suýt mang thai.