Bùi Trí Viễn thấy nàng cười ngốc nghếch, không khỏi cong môi. Hắn ta còn muốn hỏi thêm, phía sau đã truyền đến giọng nói lạnh lẽo của đường huynh.
“Vì sao phân tâm?”
Bùi Trí Viễn lập tức run lên như thấy ma, thu lại ý cười trong mắt, giải thích với vị đường huynh uy nghiêm kia: “Chỉ là thấy một tiểu nha đầu đứng ngẩn ngơ dưới tuyết.”
Dứt lời, cửa phòng mở ra. Lâm Dung vừa ngẩng đầu, đã chạm phải đôi mắt phượng lạnh lẽo từng khiến nàng sợ hãi trăm ngàn lần trong mộng.
Là Bùi Toản bước ra.
Toàn thân Lâm Dung run lên, vội vàng quỳ xuống, tay cứng đờ nắm chặt cây chổi.
Chẳng bao lâu sau, nàng nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Bùi Toản: “Nha hoàn quét dọn ngoại viện, vì sao lại vào nội viện hầu hạ? Kinh động việc học của thiếu gia, quả là mất quy củ… Đuổi ra ngoài.”
Một câu ra lệnh hờ hững của Bùi Toản, rất nhanh Lâm Dung đã bị mấy lão bộc lực lưỡng kéo ra khỏi Vũ Hà viện.
Đầu óc nàng choáng váng, cẩn thận nhớ lại mọi chuyện vừa rồi.
Dẫu có chậm hiểu đến đâu, nàng cũng nhận ra vì sao trong mắt Bùi Toản lại dấy lên ý lạnh… Rõ ràng y cho rằng nàng cố ý giả ngốc giả khờ, muốn trèo cao bám víu, quyến rũ Bùi Trí Viễn.
Trong lòng Lâm Dung nghẹn lại. Nàng chỉ là không biết chữ, muốn học thêm một chút mà thôi, đâu phải cố ý lén nghe chủ tử đọc sách.
Đêm hôm đó, Lâm Dung nhờ người đến tiệm sách cũ mua một quyển “Thiên Tự Văn”.
Tay trái ôm sách, tay phải xách theo một bầu rượu và một con cá bạc muối làm mồi, nàng mang đến cho Vương bá - một mã nô què chân ăn uống.
Nghe nói trước kia Vương bá cũng từng là người đọc sách, chỉ vì gia cảnh sa sút mới đến Bùi phủ làm việc.
Lâm Dung dâng đồ ăn, rồi nói rõ ý định: “Con muốn theo Vương bá học vài chữ, ít ra sau này ký khế ước cũng có thể tự viết tên mình, không cần vất vả điểm chỉ nữa. Đây là cá muối con chuẩn bị cho ngài nhắm rượu, còn có rượu đã hâm nóng rồi, ăn rất ngon… Con lấy những thứ này làm học phí, được không ạ?”
Vương bá hiếm khi thấy một nha đầu muốn học chữ, trong lòng có chút ngạc nhiên. Nhưng ông ấy vốn thích rượu, lại chỉ là việc tiện tay, nên không từ chối.
“Dung nha đầu muốn học gì?”
Lâm Dung ngượng ngùng gãi tai: “Trước tiên… Con muốn học viết tên mình ạ.”
Nàng đã nghĩ kỹ, trước hết phải học viết được tên mình.
Sau này người khác hỏi, nàng có thể tự tay viết ra cho họ xem.
Đêm khuya, Bùi Toản cưỡi ngựa trở về, gần chuồng ngựa thì nhìn thấy một cảnh tượng.
Giữa trời tuyết bay mịt mù, một tiểu cô nương mặc áo váy hồng nhạt đang ngồi xổm trên nền tuyết.
Nàng chịu rét chịu lạnh, tay cầm cành khô, từng nét từng nét khắc chữ lên tuyết.
Lâm… Lâm… Lâm…
Dung… Dung… Dung…
Mỗi chữ đều viết rất to, nét bút xiêu vẹo, non nớt vô cùng. Viết xong một khoảng, nàng lại dùng chân xóa sạch. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho đến khi đèn lồng nơi chuồng ngựa bị gió thổi tắt, nàng mới run rẩy bước vào hậu phòng.
Đôi mắt phượng của Bùi Toản khẽ nheo lại…. Vậy mà nàng thật sự muốn học chữ.
Ngày mười hai tháng Giêng, dư vị năm mới dần tan, trên phố những sạp hàng bán đồ Tết từ bên kia sông cũng thưa thớt hẳn đi.
Bùi phủ tháo hết những chiếc hoa đăng Phúc Lộc dán giấy dầu đủ sắc xuống, gỡ cả đèn lồng lụa đỏ treo nơi cửa lớn.
Các quản sự cũng đem sổ sách năm cũ trình lên trước mặt Đại phu nhân Thẩm thị để bà ấy xem qua. Sổ sách không có sai sót gì lớn, Thẩm thị bèn nhẹ tay bỏ qua, không truy cứu.
Đầu năm kiểm sổ vốn là cửa ải khó nhọc nhất trong các đại trạch, nay đã êm xuôi vượt qua, quản sự các viện đều mặt mày rạng rỡ.
Bùi lão thái thái vốn là người nhân hậu, thấy mọi việc thuận lợi, còn đặc biệt đem số kẹo đường, táo, hạt dẻ chưa dùng hết đi cúng Táo quân, rồi chia phát cho nha hoàn gã sai vặt các viện, để cả phủ đều được hưởng chút hỷ khí.