Kỳ Đường còn muốn hỏi thêm, nhưng avatar của đối phương đã tối đen, hiển thị lần trực tuyến gần nhất là hai giờ trước.
Cô nặng trĩu tâm sự bước ra khỏi phòng tắm, giật mình vì tiếng rêи ɾỉ phóng đãng của một người phụ nữ trong phòng. Thẩm Vọng đã bật TV LCD, lúc này bên trong đang chiếu một bộ phim ‘hành động’ tình cảm có cốt truyện đơn giản và chủ đề rõ ràng.
"Anh, anh, anh..." Lưỡi cô cứng lại, việc Thẩm Vọng xem phim người lớn vẫn quá sốc đối với cô, "Anh tìm thấy ở đâu vậy?"
"Bật lên là có thôi."
Dịch vụ đi kèm của khách sạn lại hoàn thiện đến mức này, khiến Kỳ Đường phải kinh ngạc thán phục.
Cô bị Thẩm Vọng đẩy ngã xuống giường: "Bắt đầu thôi. Kết thúc sớm một chút."
"Chờ một chút..." Kỳ Đường kinh hãi kêu lên, "Tóc tôi còn chưa sấy khô."
Cô vẫn đang mặc áo choàng tắm, rất dễ cởi ra, cô đành phải giữ chặt cổ áo để tránh hớ hênh. Trên cặp đùi đầy đặn, mịn màng xuất hiện một bàn tay, vén vạt áo choàng lên, Kỳ Đường có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang dừng lại ở nơi giữa hai chân cô. Cô không mặc nội y.
"Ồ..." Anh híp mắt, nói đầy ẩn ý, "Thì ra nơi đó của phụ nữ trông như thế này."
Đẹp hơn nữ diễn viên trong phim không ít. âʍ ɦộ của Kỳ Đường trắng nõn nhẵn nhụi, cửa huyệt có màu hồng nhạt, vì vừa mới tắm xong nên làn da vẫn còn mềm mại ẩm ướt, tỏa ra mùi thơm dễ chịu của sữa tắm.
Anh nghĩ ngợi, rồi dùng ngón tay thon dài lướt dọc theo mép môi âʍ ɦộ hai lần, thăm dò vào bên trong hoa huyệt.
Vẫn còn hơi khô ráo, Kỳ Đường lại rất nhạy cảm, vùng da non mềm giữa hai đùi khẽ run lên khi ngón tay anh tiến vào, đồng thời, hoa huyệt cũng co chặt lại, mυ"ŧ lấy nửa đốt ngón tay của anh.
Thẩm Vọng chậm rãi chớp mắt, màu mắt của anh đã sẫm lại đôi chút mà chính anh cũng không nhận ra.
Kỳ Đường miễn cưỡng chống khuỷu tay, nhổm nửa người dậy, có thể nhìn thấy mái đầu bù xù của anh đang vùi vào giữa hai chân mình.
Đây là Thẩm Vọng.
Nhận thức được sự thật này khiến bụng dưới cô nóng ran không thể kìm nén, toàn thân run rẩy.
"Cô rất kích động à?"
Dòng nước trong suốt rỉ ra từ cửa huyệt non mềm, vừa ẩm vừa nóng, là một chất dịch dính nhớp ngọt ngào, anh gần như chưa làm gì cả mà nước của Kỳ Đường đã chảy ra làm ướt cả ga giường. Lúc này anh cảm thấy hoa huyệt đang nuốt ngón tay mình cũng trở nên khác lạ, đầy tò mò dùng ngón tay tách nó ra, có thể mơ hồ nhìn thấy thớ thịt màu hồng bên trong.
Thật hẹp, cũng thật nhỏ.
Là nơi đó của phụ nữ ai cũng chật hẹp như vậy, hay chỉ có Kỳ Đường mới thế? Nghĩ đến bộ phim vừa xem, rồi thử tưởng tượng là anh và Kỳ Đường. Anh cảm thấy hoa huyệt của Kỳ Đường chắc chắn không thể dễ dàng nuốt trọn anh như vậy, Kỳ Đường cũng không thể có vẻ mặt hưởng thụ, khoảnh khắc anh tiến vào, cô nhất định sẽ đau đến bật khóc.
Nước của cô luôn nhiều như vậy, dù là bên trên hay phía dưới.
Anh bôi đều dâm dịch trơn ướt lên miệng huyệt của cô, cảm nhận hơi thở run rẩy của cô gái, làn da âm ỉ nóng lên. Bụng dưới mềm mại phập phồng không hiểu sao lại khiến răng nanh anh ngứa ngáy, dâng lên một cỗ du͙© vọиɠ muốn hành hạ.
Giọng nói nhỏ và ngượng ngùng của Kỳ Đường vang lên từ trên đỉnh đầu, gò má cô ửng đỏ, đuôi mắt long lanh: “Thẩm, Thẩm Vọng, anh có thể nhanh lên một chút không?”
Anh cúi đầu, đầu lưỡi lướt từ dưới lên dọc theo khe huyệt, cuối cùng ngậm lấy âm đế mềm mại vào trong miệng.
“Ưm…” Kỳ Đường giật nảy mình như một con cá bị rút gân.
Thân nhiệt anh rõ ràng lạnh như vậy, nhưng khoang miệng lại nóng bỏng đến thế, khi anh ngậm lấy âm đế nhạy cảm mà mυ"ŧ vào, Kỳ Đường liền mềm nhũn cả lưng, đổ vật xuống giường như không có xương. Mọi giác quan trên người đều bị tước đoạt, chỉ còn lại hoa huyệt đang bị liếʍ mυ"ŧ.
Răng nanh của anh cọ cắn lên môi huyệt mềm mại, sống mũi cao thẳng vừa vặn lún vào khe huyệt, giống hệt giấc mộng xuân cô từng mơ, bên tai là tiếng nước ‘nhóp nhép’ khi hoa huyệt bị đùa bỡn. Chỉ riêng việc nhận ra đây là Thẩm Vọng, bản năng đã đủ để cô cao trào.
Thẩm Vọng hoàn toàn không phải là một bạn tình chu đáo, ngay cả cách anh phục vụ cũng vô cùng thô bạo, ngoài lưỡi còn dùng cả răng, Kỳ Đường luôn lo lắng anh đang liếʍ lại cắn một cái, vừa chảy nước vừa thấp thỏm không yên. Khi kɧoáı ©ảʍ quá mãnh liệt, cô không kiềm được mà kẹp chặt chân, giữ cái đầu tóc xù kia giữa đùi, nhưng cô nhanh chóng nhận ra và thả lỏng chân, có điều đã quá muộn.
Thẩm Vọng mặt mày sa sầm, cứng rắn đẩy hai chân cô lên, ép đùi lên ngực, lạnh lùng ra lệnh: “Ôm lấy.”
Kỳ Đường dở khóc dở cười ôm lấy hai chân trong tư thế cực kỳ thử thách độ dẻo dai này, eo lơ lửng giữa không trung vừa mỏi vừa đau, mà chiếc áo choàng tắm vốn lỏng lẻo không biết đã bung ra từ lúc nào, bộ ngực mềm mại đầy đặn phơi bày ra ngoài, bị chính đùi mình ép đến biến dạng, có thể cảm nhận được đầu nhũ đang cương lên. Thẩm Vọng lại cúi đầu lần nữa, đầu lưỡi nóng rực chui vào bên trong hoa huyệt, huyệt đạo đang co thắt siết chặt lấy lưỡi anh, ép ra thêm một đợt dâm thủy.
Hơi thở của Kỳ Đường càng lúc càng dồn dập, khi sắp lên đỉnh, tầm mắt mơ màng của cô bỗng bắt được hình ảnh trên TV.
Một bộ phim vừa chiếu xong, chiếc TV vốn đã tối đen màn hình, chẳng biết từ lúc nào đã khởi động lại. Giữa màn hình, có một bóng người bị cháy đen.
“Thẩm Vọng…” Tay cô mềm nhũn đến mức không ôm nổi chân nữa, khó khăn túm tóc anh, muốn kéo anh ra khỏi huyệt, “Sau lưng anh… trong TV!”
“Tôi biết.”
Thẩm Vọng biết con quỷ này đang nhìn họ, nhưng lại chẳng hề bận tâm, vẫn tiếp tục liếʍ huyệt của cô. Nhưng Kỳ Đường không thể chuyên tâm như vậy được. Cô thấy rõ con quỷ có ngoại hình đáng sợ bên trong TV, nỗi sợ hãi xộc thẳng lên não, sống lưng lạnh toát.
Cảm giác ở hoa huyệt ngược lại còn nhạy cảm hơn bình thường, lúc cô phun trào, eo căng cứng, đồng tử cũng giãn ra.
“Cũng không khó lắm, cô nhạy cảm quá rồi đấy?” Thẩm Vọng ngẩng đầu lên từ giữa hai chân cô, khuôn mặt vốn lạnh lùng nay ướt đẫm, toàn là nước cô phun ra, dưới ánh đèn mờ ảo trông lại càng dâm mỹ.
Ngay khoảnh khắc Thử thách hoàn thành, màn hình TV nhiễu loạn như bông tuyết.
Kỳ Đường chạy xuống giường, chân mềm nhũn lảo đảo, cô chạy đến trước TV, vội vàng hét lên: “Không được đi!! Dựa vào đâu mà chỉ có bọn tôi tuân thủ quy tắc? Ngươi cũng phải tham gia trò chơi… Đúng, bọn tôi cũng muốn chơi trò chơi này với ngươi!”
Bóng ma lộ ra vẻ mặt chế giễu, thân hình dần dần mờ đi, như hình ảnh trên chiếc TV cũ tín hiệu chập chờn, méo mó rồi tan biến trong tiếng rè của dòng điện. Kỳ Đường lo lắng vô cùng. Quản trị viên bảo cô dùng chính quy tắc của trò chơi để khắc chế, nhưng không nói cho cô biết, nếu con quỷ không đồng ý thì phải làm sao?
Chẳng lẽ họ chỉ có thể trở thành món đồ chơi của trò chơi này, cho đến một ngày bị dồn đến chỗ chết?
“Ngươi không nghe thấy lời cô ấy nói sao?”
Sau lưng, hơi thở lành lạnh của Thẩm Vọng phả đến gần, Kỳ Đường ngẩn ra. Màn hình tinh thể lỏng tối mờ phản chiếu dáng vẻ của anh, sáu cánh lông vũ trắng như tuyết trên tai che đi đôi mắt, đầu lông vũ rũ xuống, như lời cầu nguyện vừa quỷ quyệt vừa thần thánh của một thiên thần.
“Cô ấy nói, bọn ta muốn chơi trò chơi với ngươi.”
Dường như có cảm giác mềm mại như lông vũ lướt qua má, con ngươi màu máu của anh đối diện với cô trong hình ảnh phản chiếu trên màn hình.
Con lệ quỷ trong TV gào thét trong câm lặng, bóng ma mờ nhạt của nó lại hiện hình lần nữa, như bị một thứ vô hình nào đó khống chế, không ngừng giãy giụa.
Lưng cô dán vào lồng ngực rộng lớn của anh, ngón tay Thẩm Vọng xen vào kẽ ngón tay cô, hơi thở lạnh lẽo lướt qua tai: “Ngươi chọn Thử thách… hay là Thử thách?”