Trò Chơi Thật Lòng (Linh Dị, H)

Chương 20: Phản đòn 1

Trước Sau

break

Kỳ Đường xoa xoa hốc mắt cay xè, đứng dậy khỏi mặt đất. Cô hơi đói, mùi thịt bằm từ quán mì bên cạnh vừa hay bay vào mũi.

Khi cô đang ngồi trong quán mì đông đúc, ông chủ bưng lên một bát mì sườn sốt dầu ớt thơm nồng, một bóng người ngồi xuống đối diện cô.

"Thẩm Vọng, anh có muốn ăn sáng không?"

Cô gắp một đũa mì, sợi mì nóng hổi đưa vào miệng, cảm giác u ám trong lòng cũng vơi đi phần nào.

Thẩm Vọng ngồi đối diện cô, dù ở trong một khung cảnh đời thường như vậy, anh vẫn không hề hòa nhập, trông thật lạc lõng.

"Tôi nhận được cái này." Giữa những ngón tay thon dài của anh kẹp một tờ giấy ghi chú màu đen, những con chữ trên đó được viết bằng máu tươi.

Tốc độ ăn mì của Kỳ Đường chậm lại: "... Anh chọn gì?"

"Thử thách."

Bản thân Kỳ Đường không thể để lộ bí mật là người từ bên ngoài đến, Giang Á Xuyên muốn kết thúc sự giày vò, nhưng còn Thẩm Vọng thì sao? Lý do anh lựa chọn thử thách là gì?

"Nó bảo tôi liếʍ âʍ ɦộ của cô, liếʍ đến khi cô cao trào."

"Khụ! Khụ khụ khụ khụ!!" Kỳ Đường suýt nữa thì bị nước mì sặc chết, "Khụ, anh... anh nói cái gì???"

Cô nghi ngờ thính giác của mình có vấn đề, hoặc là bản năng của nguyên chủ lại đang tác quái, nếu không thì chính là cô đang nằm mơ. Những từ ngữ hoang đường như vậy, sao có thể thốt ra từ miệng một Thẩm Vọng băng thanh ngọc khiết cơ chứ.

Thẩm Vọng không lặp lại lần thứ hai, chỉ đưa tờ giấy ghi chú qua, khoảnh khắc Kỳ Đường nhìn rõ nội dung trên đó, cô cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất như quay cuồng.

Cái trò chơi hạ lưu này!

Thẩm Vọng nhíu mày nhìn nội dung trên đó, giọng điệu nghiêm túc như học trò đang hỏi thầy giáo về câu hỏi khó nhất trong đề thi, anh hỏi cô: "Cao trào là gì?"

Trong khoảnh khắc đó, Kỳ Đường cảm thấy quán ăn vốn đang ồn ào náo nhiệt cũng trở nên yên tĩnh hơn nhiều, tất cả mọi người xung quanh đang ăn sáng đều vểnh tai lên nghe. Cô lúng túng vội vàng trả tiền, rồi cũng vội vàng rời đi.

-

Tại một khách sạn năm sao, nữ nhân viên lễ tân đang mỉm cười chào đón khách ra vào. Cô ấy lén thả lỏng gót chân đã mỏi nhừ, thì một tấm chứng minh thư được đặt xuống trước mặt.

"Xin chào, cho tôi một phòng."

Đó là một cô gái xinh đẹp với vẻ mặt khó xử, bên cạnh là một chàng trai cao lớn. Đã quen nhìn cảnh phú bà dẫn theo trai bao, đại gia ôm người đẹp, cô nhân viên hiếm khi thấy một cặp đôi trẻ đẹp thế này, liền mỉm cười đầy ẩn ý: "Hai vị muốn đặt phòng suite tình nhân của khách sạn chúng tôi ạ? Phòng ở trên tầng thượng 27, không cần lo bị làm phiền, cách âm cũng rất tốt nhé ạ."

Mặt Kỳ Đường đỏ bừng, vội vàng xua tay: "Chúng tôi không phải... Haiz, thôi bỏ đi..." Cô từ bỏ việc giải thích.

Thực ra, họ đúng là đến đây để làm một vài chuyện... vốn chỉ nên xảy ra giữa những cặp tình nhân.

Kỳ Đường nhận thẻ phòng, cô lễ tân mỉm cười đưa cho cô và không quên nói thêm: "Chúng tôi có cung cấp bao cao su miễn phí, ở trong tủ dưới bồn rửa mặt trong phòng tắm nhé ạ."

Kỳ Đường: "..."

Trong thang máy trải thảm dày, Kỳ Đường quẹt thẻ phòng, thang máy lặng lẽ đi lên.

Nội dung trò chơi của những người khác tuy hiểm nguy trùng trùng nhưng vẫn rất bình thường, tại sao đến lượt cô và Thẩm Vọng, không phải là khẩu giao thì cũng là liếʍ âʍ ɦộ, đám quỷ này lại hứng thú với nội dung 18+ của cô và Thẩm Vọng đến vậy sao?

Mở cửa phòng, cô cắm thẻ vào khe, định bật đèn. Một bàn tay to đã giữ tay cô lại.

"Đừng bật đèn." Thẩm Vọng thản nhiên nói.

"Ồ." Kỳ Đường rụt vai lại.

Bên ngoài cửa sổ sát đất là khung cảnh từ tầng 27, ánh sáng ban ngày rực rỡ, chiếu rọi khiến nỗi xấu hổ của cô không có chỗ nào che giấu. Cô đi tới kéo rèm lại, cả căn phòng chìm vào bóng tối mới khiến cô thấy an tâm hơn một chút.

Trên vai bỗng truyền đến một lực, chậm rãi mà không cho phép chống cự, ấn cô úp mặt xuống giường.

Cơ thể thon dài, rắn rỏi của chàng trai trẻ áp lên từ phía sau.

Kỳ Đường có thể cảm nhận được, tóc sau gáy mình bị vén lên, anh đang hít ngửi cổ cô. Giây phút này cô bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, giống như một con linh dương bị sư tử đè chặt, cô chắc chắn việc anh ngửi làn da mình hoàn toàn không liên quan gì đến tán tỉnh, mà chỉ là một hành động theo tiềm thức của dã thú trước bữa ăn.

Lưng cô và lồng ngực anh cách nhau một khoảng mờ ảo. Cánh tay anh chống hai bên hông cô. Anh đột nhiên nhấc một tay lên, ướm thử vòng eo của cô.

"Thật mảnh mai." Anh nói.

Chắc là rất dễ bẻ gãy. Anh thờ ơ nghĩ.

"Sau đó thì sao?" Hồi lâu không thấy Kỳ Đường lên tiếng, anh thúc giục, "Tiếp theo tôi nên làm gì? liếʍ cô như thế nào thì cô mới cao trào?"

Anh hoàn toàn là một tờ giấy trắng.

Người đàn ông khác nói câu này sẽ rất ra vẻ, nhưng Thẩm Vọng thì khác, anh chưa bao giờ thèm ngụy trang trước mặt cô. Kỳ Đường nghi ngờ, ngoài lần trước ra, anh thậm chí còn chưa từng tự thủ dâm.

"Anh ghét phải làm chuyện này với tôi sao?" Đầu óc cô rối bời, buột miệng hỏi ra câu này.

"Ừm." Anh còn chẳng thèm nhấc mí mắt, "Rất ghét."

Dù đã đoán trước được câu trả lời, Kỳ Đường vẫn có chút đau lòng. Từ nhỏ cô đã có tính cách thật thà, quan niệm về tìиɧ ɖu͙© cũng rất nghiêm túc, trong lòng Kỳ Đường, chuyện này chỉ có thể xảy ra giữa hai người yêu nhau.

Nhưng cô không thể trách Thẩm Vọng không thích mình, bởi vì đây là một trò chơi mà nếu không tuân thủ quy tắc sẽ phải chết, Thẩm Vọng cũng đã từng giúp cô.

Cô chỉ đột nhiên nhận ra một điều. Lời nói thật của mỗi người đều là bí mật sâu kín nhất trong lòng, còn thử thách của mỗi người đều là điều trái với lòng mình và không tình nguyện nhất.

Sự thật chính là, Thẩm Vọng cực kỳ kháng cự, cực kỳ chán ghét cô.

Nhưng tại sao lúc đó thử thách của cô cũng là phát sinh quan hệ thân mật với Thẩm Vọng?

Có thể là trò chơi cho rằng cô không thể hoàn thành thử thách này, dù sao cô cũng chỉ là một người bình thường, không thể nào ép buộc được Thẩm Vọng.

Khả năng cao hơn là, cô chỉ là mồi nhử, đối phương đang lợi dụng cô để từng bước thăm dò giới hạn của Thẩm Vọng, nhằm tiêu diệt nhân tố khó lường này.

Giống như một con cá mập trắng hung dữ tiến vào vùng biển yên tĩnh, kẻ cảnh giác đầu tiên không phải là những con cá nhỏ yếu, mà là một đàn cá mập khác vốn đã sống ở đây.

Còn về lý do tại sao cô có thể đảm nhận vai trò mồi nhử ——

Tất cả mọi người đều không thể dễ dàng khuấy động cảm xúc của Thẩm Vọng, chỉ khi nhìn thấy cô, sự chán ghét của anh mới không thể che giấu.

Thẩm Vọng cảm thấy rất phiền phức.

Bởi vì Kỳ Đường lại khóc.

Cô khóc rất lặng lẽ trong bóng tối, nhưng anh có thể nhìn thấy rất rõ.

"Không phải cô thích tôi sao?"

Anh không thể hiểu được con người —— đặc biệt là phụ nữ, thứ tình cảm phức tạp và biến đổi khôn lường này.

"Làm chuyện này với tôi, chẳng lẽ cô không muốn?"

Kỳ Đường lắc đầu.

Anh bỗng có chút bực bội: "Thôi bỏ đi."

Anh đứng dậy khỏi người cô, nhặt áo khoác trên sàn lên định rời đi, Kỳ Đường vội vàng ngồi dậy ôm lấy cánh tay anh.

"Không có, không có... Tôi không hề không muốn." Kỳ Đường lau nước mắt trên mặt, "Tôi ra mồ hôi, người hơi bẩn, muốn đi tắm một chút."

Đèn phòng tắm sáng lên, tiếng nước chảy ào ào truyền đến.

Cô tắm xong, tâm trạng đã ổn định hơn một chút, vừa quấn khăn tắm, theo thói quen liếc nhìn điện thoại, không ngờ lại thấy tin nhắn trả lời của quản trị viên tầng mười chín.

"Tình hình của cô tôi đã hiểu đại khái, đúng là một Quái Đàm rất hung hiểm. Quái Đàm lợi dụng quy tắc để giết người, nhưng bản thân chúng cũng bị chính quy tắc của mình ràng buộc."

"Cô đã thử chơi trò chơi với quỷ bao giờ chưa?"

Toàn thân Kỳ Đường lạnh toát.

... Chơi trò chơi với quỷ?

Người có thể nghĩ ra cách này, không phải thiên tài thì cũng là kẻ điên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc