Trò Chơi Thật Lòng (Linh Dị, H)

Chương 13: Thử thách 6

Trước Sau

break

"Cô làm đi."

Thẩm Vọng ném túi máy tính xuống đất, ngồi bên cạnh chiếc đèn sàn cạnh giường, hai tay chống ra sau, là một tư thế rất lười nhác.

Tình huống hiện tại rất kỳ quái, Kỳ Đường quỳ gối giữa hai chân anh, kéo khóa, tiếp xúc với dư.ơng vật đang ngủ yên của anh. Với kinh nghiệm của cô, đây được coi là kích thước vô cùng kinh người, lúc cương lên có thể sẽ còn...

Ngón tay trắng nõn của cô gái luồn vào từ mép chiếc qυầи ɭóŧ tứ giác màu đen, từ góc độ này, có thể nhìn thấy cơ bụng và đường nhân ngư quyến rũ của anh.

Trong nháy mắt khi cô nắm chặt, cơ bắp trên bụng Thẩm Vọng rõ ràng căng cứng một chút.

Đây chính là dư.ơng vật của đàn ông...

Một cảm giác rất kỳ diệu dâng lên trong lòng Kỳ Đường, cô không nghĩ tới mình độc thân từ thời học sinh đến tốt nghiệp đại học, vốn tưởng rằng đời này sẽ không yêu đương, hiện tại chết rồi xuyên vào ŧıểυ thuyết kinh dị, lại có cơ hội sờ đến thứ này.

Lén lút nhìn Thẩm Vọng một cái, anh cũng đang nhìn cô. Ngay cả mắt cũng không chớp một cái.

Thái độ lạnh nhạt trước sau như một, trong nháy mắt kéo Kỳ Đường ra khỏi ảo tưởng, trở về hiện thực.

Đây chỉ là hoàn thành một thử thách mà thôi, không có gì phải xấu hổ cả. Cô tự an ủi mình, sau đó lôi gậy thịt ra.

... Thật xấu xí.

Khác với người chủ nhân xinh đẹp, thứ này cực kỳ dữ tợn, to bằng cánh tay trẻ sơ sinh, gân xanh uốn lượn, cho dù là trạng thái ngủ yên, cũng cho người ta một cảm giác đáng sợ.

Kỳ Đường ho khan một tiếng: "Trước đây anh từng làm chuyện này chưa?"

Ngụ ý của cô là, liệu Thẩm Vọng có thể tự mình cương lên không, như vậy sẽ đỡ cho cô phải vụng về dùng tay, cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.

Thẩm Vọng nghiêng đầu.

"Làm cái gì?"

Rõ ràng là một động tác rất bình thường, nhưng khi anh làm lại có cảm giác mãnh liệt của loài động vật, giống như động vật họ mèo khi gặp phải sự vật không hiểu thì theo bản năng nghiêng đầu. Bất kể là giả ngây thơ hay là thật sự ngây thơ, ít nhất cô cũng bị lừa.

Cô ngẩn ngơ, cúi đầu.

Hơi thở nóng rực của cô gái phả lên làn da trần trụi của anh, Thẩm Vọng có chút không tự nhiên nhíu mày.

—— cô luôn nóng như vậy sao?

Đôi môi hồng như anh đào ngày xưa giờ khô đến nứt nẻ, lúc nói chuyện có âm mũi nghèn nghẹt, anh lúc này mới nhận ra, đây là biểu hiện của con người khi bị sốt.

Nhân loại luôn yếu ớt như vậy, bệnh tật, tai nạn, mưu sát, thiên tai, bất kỳ việc nhỏ nào cũng sẽ cướp đi sinh mệnh của họ.

Lúc này đôi môi đỏ mọng mềm mại kia mở ra, chậm rãi ngậm lấy phần quy đầu của anh, đầu lưỡi non mềm ngập ngừng liếʍ nhẹ một cái.

Miệng cô cũng rất nóng, có lẽ là do sốt cao, nóng, ẩm ướt, mềm mại.

Một loại bản năng kỳ lạ xông tới, khiến anh cảm thấy xa lạ. Kỳ Đường ngậm lấy phần đầu gậy thịt, cảm nhận nó đang dần cương cứng trong miệng mình, cô thiếu chút nữa đã mừng đến phát khóc.

Có thể cương cứng là tốt rồi, cô còn sợ không phải con người thì không có chức năng nam tính bình thường, chỉ cần cương lên được là tốt rồi.

Cô nhả bộ phận đó ra, nhớ lại tình tiết trong những bộ phim người lớn, ngượng ngùng cầm lấy túi da trĩu nặng bên dưới, tưởng tượng nó như que kem vị vải mình thích nhất, rồi ra sức liếʍ láp. Ban đầu cô còn phải tự thôi miên mình, nhưng chỉ liếʍ một lúc đã bị bản năng của thân xác cũ chiếm lấy, cô dùng cả miệng lưỡi, mυ"ŧ đến vang lên tiếng chùn chụt, thậm chí còn dùng răng khẽ cạ vào, si mê ngậm trọn trong khoang miệng, không ngừng dùng cuống họng mềm mại nuốt sâu.

Thẩm Vọng thở hổn hển một tiếng, nắm lấy tóc của cô.

Da đầu Kỳ Đường tê rần, cô dừng động tác lại, mở mắt mờ mịt, gậy thịt trong miệng bật ra, vương lại một vệt dịch trong suốt dâm mỹ trên gương mặt mềm mại nóng bỏng. Môi cô cũng bị nước bọt hòa lẫn với dịch thể của anh nhuộm thành màu đỏ ướt át, tựa như yêu nữ hút no dương khí, mang một vẻ yêu diễm đến kinh tâm động phách.

Thẩm Vọng lẳng lặng nhìn cô một hồi, ánh mắt chăm chú đến mức khiến Kỳ Đường tỉnh táo lại không ít, sự cuồng nhiệt kia cũng vơi đi phần nào.

Cô bị ép ngửa đầu, không biết mình có nên tiếp tục hay không. Trong lòng có chút oán giận, khó khăn lắm mới vào guồng, tại sao lại phải dừng lại, lát nữa nó xìu thì làm sao bây giờ?

Không biết đã đọc được suy nghĩ gì từ trong mắt cô, Thẩm Vọng cười lạnh một tiếng, ngón tay thon dài lạnh lẽo đưa vào môi cô, cạy mở hàm răng trắng như tuyết, rồi lại nhét gậy thịt trở vào.

Vẫn ngồi trên giường, với tư thế thượng đế từ trên cao nhìn xuống, nhưng lần này chuyển động của Kỳ Đường lại không thể tự kiểm soát. Một tay anh đặt sau gáy, dùng một lực vừa phải túm tóc cô, thản nhiên ra vào trong miệng cô.

Khi mạnh, khi nhẹ. Những lúc mạnh nhất, anh sẽ đâm vào nơi sâu nhất, dươ.ng vật vừa dài vừa to, gò má nhỏ nhắn của Kỳ Đường không chứa nổi, nhưng anh vẫn cứ tiến vào, chạm đến cổ họng yếu ớt khiến cô không kìm được mà nôn khan.

Trán cô rịn mồ hôi, quai hàm cũng mỏi nhừ, trong lòng thầm nghĩ: Đây là thể lực của loài phi nhân loại sao? Sau này mà có bạn gái, cô gái đó thảm thật rồi.

"Chậm, chậm một chút, ư..."

Cơ thể Kỳ Đường mềm nhũn không đứng vững, hai tay phải vịn vào đùi anh để lấy sức. Anh túm tóc cô, nhanh chóng thúc vào mấy chục lần, cuối cùng cũng không rút ra mà bắn thẳng vào miệng Kỳ Đường.

Bắn quá sâu, chỉ một chút sơ sẩy, Kỳ Đường đã ực một tiếng nuốt xuống.

... Cứu mạng với. Cô không muốn như thế đâu! Như vậy chẳng phải càng giống biến thái hơn sao!

Kỳ Đường ngẩng đầu lên. Làn da vốn lạnh lẽo trắng bệch của anh nay lại ửng lên một vệt đỏ hiếm thấy, khiến anh trông có sức sống hơn nhiều.

Giọng nói của anh có chút khàn khàn: "Đây là chuyện mà con người thích làm à?"

...

Buổi chiều, Kỳ Đường bị triệu tập đến sở cảnh sát.

Nền tảng cho thuê biệt thự đã bị niêm phong, vụ án tử vong của hai chị em vẫn đang được điều tra, tất cả thành viên của Câu lạc bộ Linh dị đều bị triệu tập một lượt.

Lúc cô đến, vừa hay trông thấy Thẩm Vọng từ phòng thẩm vấn bước ra. Buổi sáng cô đã xin nghỉ, nhưng Thẩm Vọng có lẽ đã đến trường, anh đang mặc đồng phục của trường Thất Trung, áo sơ mi và áo khoác vest được là phẳng phiu, kết hợp với khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng đó, trông như vừa bước ra từ một bộ truyện tranh thiếu nữ.

Cô niềm nở chào hỏi. Nhưng Thẩm Vọng không thèm nhìn cô, đeo cặp lên rồi rời đi.

Vẫn là dáng vẻ lạnh như băng này...

Nhưng bây giờ Kỳ Đường đã quen rồi, đối phương không có sát ý với cô đã là may mắn lắm rồi. Lúc cô đi đăng ký tên, nghe thấy hai nhân viên phía sau đang nhỏ giọng trò chuyện.

Một người nói: "Đó là cậu chủ nhà họ Thẩm à?"

Kỳ Đường tò mò vểnh tai lên nghe.

"Chị biết à?"

"Nổi tiếng lắm đấy, còn từng lên cả tin tức xã hội, chính là mẹ của cậu ấy..."

"Ồ ồ, chị nói vậy tôi cũng nhớ ra rồi!"

Kỳ Đường còn muốn nghe tiếp, thì một cảnh sát trẻ bước ra từ phòng thẩm vấn, cười nói: “Đang giờ làm việc mà các chị đã tán gẫu rồi đấy à?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc