Trò Chơi Thật Lòng (Linh Dị, H)

Chương 12: Thử thách 5

Trước Sau

break

"Tôi biết rồi." Kỳ Đường đã biết từ lâu, nên cũng không có gì ngạc nhiên. Sự bình tĩnh của cô ngược lại làm cho Giang Á Xuyên kinh ngạc.

"Bây giờ Thi Linh Âm thế nào rồi?"

Việc này nói ra cũng dài dòng. Thi Linh Âm và một nam sinh trong câu lạc bộ tên Chu Tấn Huy là người yêu, hai người thường xuyên cãi vã, nhưng cuối cùng vẫn làm lành. Lần trước sinh nhật chủ tịch hội học sinh, hẹn mọi người ra bờ biển nướng thịt mở tiệc, hai người họ không biết vì chuyện vặt gì lại cãi nhau, Thi Linh Âm vẫn luôn khóc, sau đó có một nam sinh tới an ủi cô ấy.

Một giờ trước, Thi Linh Âm gặp ma.

Theo lời cô ấy, đó là một con ma bị cháy đen, buộc cô ấy phải chọn một trong hai giữa Thật hay Thách. Cô ấy chọn nói thật, vì thế bị ép thú nhận với bạn trai, đêm hôm đó cô ấy đã lên giường với người con trai đã an ủi mình.

Chu Tấn Huy tính tình nóng nảy, tuy thường xuyên trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, nhưng đối với sự trong trắng của bạn gái mình lại rất coi trọng. Cảm xúc mất kiểm soát ngay tại chỗ, đánh Thi Linh Âm.

Chuyện Thi Linh Âm gặp phải phá vỡ ảo tưởng của Kỳ Đường. Trước đây cô cho rằng, mức độ nguy hiểm của việc nói thật luôn nhỏ hơn thử thách, chỉ cần đến lượt mình thì cứ một mực nói thật là được.

Nhưng kết quả hiện tại chứng minh, nói thật cũng sẽ mang đến nguy hiểm. Bởi vì không phải ai cũng thành thật, ai cũng có những bí mật đen tối không thể nói ra.

Mà Kỳ Đường có một bí mật lớn nhất không bao giờ có thể để lộ.

Cô không phải người của thế giới này.

Hiện tại Thi Linh Âm vì chấn động não nhẹ mà phải nhập viện, bạn trai cô ấy bị cảnh sát bắt giam vào đồn với lý do gây rối trật tự công cộng, Giang Á Xuyên đang lấy lời khai ở đồn cảnh sát, hy vọng Kỳ Đường có thể đến bệnh viện chăm sóc cô ấy một chút.

"Được, tôi lập tức gọi xe qua."

"Kỳ Đường, trò 'Thật hay Thách' là theo thứ tự đến biệt thự, sau Thi Linh Âm... chính là cậu."

Trong lòng Kỳ Đường run sợ, còn đang tự an ủi mình sẽ không nhanh như vậy, cô vừa cúp điện thoại, rửa mặt, ngẩng đầu lên đã bị bóp cổ.

Hai bàn tay bóp cổ cô, cháy đen và thối rữa, kèm theo mùi tanh tưởi xông vào mũi, cô cố sức mở hai mắt ra, nhìn vào gương thấy một bóng ma đen kịt đang đứng sau lưng mình, thân mật dán gò má máu thịt đầm đìa của nó lên má cô.

Nó thì thầm bên tai cô bằng một giọng ma quái khiến người ta sởn cả tóc gáy:

"Thật hay thách?"

...

Trời sắp sáng rồi. Chân trời hiện lên ánh sáng xanh nhạt, mùa hè sương mù rất dày, từ bãi cỏ trống trải của biệt thự có thể nhìn thấy sông Ninh Giang mờ ảo trong sương, xe cộ trên cầu vượt sông qua lại như nước chảy.

Thẩm Vọng gập máy tính lại, định về nhà, cô ở trong phòng vệ sinh rất lâu mới đi ra.

Cô im lặng đến mức có chút khác thường, khuôn mặt chẳng biết tại sao, dường như còn đỏ hơn trước.

"Tôi đi đây." Thẩm Vọng nói xong, đeo túi xách lên.

Khi đi qua trước mặt Kỳ Đường, bỗng nhiên bị cô đưa tay kéo lấy góc áo.

"Hửm?"

Kỳ Đường không nói chuyện, từng bước một tới gần anh, Thẩm Vọng vô thức lùi về phía sau, cho đến khi chạm vào chân giường, mà Kỳ Đường lại to gan lớn mật đẩy anh một cái.

Thẩm Vọng ngồi trên giường, nhíu mày: "Làm gì vậy?"

Kỳ Đường nhắm mắt lại, dứt khoát quỳ xuống, bắt đầu cởi khóa kéo quần của anh. Sắc mặt Thẩm Vọng thay đổi, bất kể có phải là con người hay không —— bất kỳ sinh vật giống đực nào đột nhiên bị tấn công vào chỗ hiểm, chỉ sợ đều không thể giữ được bình tĩnh.

Ngón tay của Kỳ Đường đã chạm phải thứ bên dưới chiếc qυầи ɭóŧ màu đen. Bỗng nhiên bị người ta bóp mặt, buộc phải ngẩng đầu lên.

Sắc mặt Thẩm Vọng âm trầm đến đáng sợ: "Cô muốn chết à?"

Hiện tại đúng là Kỳ Đường rất muốn chết, trời đất như sụp đổ trước mắt cô. Sự thật chứng minh, bất kể là chọn thật hay thách, trò chơi chết tiệt này đều không để cho cô sống yên ổn. Thật ra từ chuyện của Thi Linh Âm cô đã nên cảnh giác, đám quỷ này là một lũ có sở thích ác độc, nếu không cũng sẽ không đưa ra loại yêu cầu thử thách hạ lưu này.

Cô phải khẩu giao cho Thẩm Vọng đến khi anh xuất tinh mới thôi.

Coi như cô vì mạng sống mà chuyện gì cũng làm được đi, nhưng đối tượng lại là Thẩm Vọng!

Cô vừa rồi còn giơ tay thề với trời, nước mắt lưng tròng nói sẽ không còn ham muốn anh nữa, không quay lén anh, không làm chuyện ghê tởm với anh nữa, vậy mà chưa qua nửa giờ đã phải phá giới, lời thề của cô lại không chịu nổi một kích như thế, chỉ có thể khiến độ tin cậy vốn đã lung lay của cô hoàn toàn rơi xuống đáy vực trong lòng đối phương!

Ngón tay của nam sinh khớp xương rõ ràng, véo mặt cô không thể động đậy. Lực rất lớn, mặt rất đau, nghĩ đến mình xui xẻo trượt chân trong phòng tắm, xuyên vào một cuốn ŧıểυ thuyết kinh dị, một đường gian nan cầu sinh lại nhiều lần gặp chuyện ngoài ý muốn —— thậm chí cô còn đang phát sốt.

Nước mắt giống như chuỗi ngọc đứt dây, lập tức tuôn ra.

Nhiệt độ từ nước mắt của con người hoàn toàn khác với nhiệt độ cơ thể hơi lạnh của anh.

Thẩm Vọng nghĩ đến gì đó, lực bóp mặt cô thả lỏng một chút: "Trò chơi đã tìm tới cô rồi?"

Dưới sự kiềm chế lỏng lẻo của ang, Kỳ Đường cố gắng gật đầu.

"Yêu cầu là gì? Xem ra cô không chọn nói thật."

Kỳ Đường thành thật kể lại.

Lần đầu tiên, cô nhìn thấy biểu cảm phức tạp như vậy trên gương mặt lạnh như băng của Thẩm Vọng.

"Được không?" Cô cẩn thận từng li từng tí hỏi.

Anh từ chối không chút do dự, cũng hoàn toàn không quan tâm cô có chết ngay lập tức hay không, Thẩm Vọng cười lạnh một tiếng, trực tiếp rời khỏi phòng ngủ.

Kỳ Đường không dám ngăn cản anh. Nghe thấy tiếng đóng cửa, cô bật khóc thút thít, chỉ cảm thấy bi thương, mất hết can đảm. Một lát sau, cô leo lên giường, hai tay đặt trước ngực, nằm thẳng đơ chờ chết.

Bởi vì khóc quá mệt, cô thiếp đi lúc nào không hay.

Ngủ không bao lâu, lại bị một gáo nước lạnh dội cho tỉnh. Mở mắt ra mới nhìn thấy Thẩm Vọng không biết đã quay về từ lúc nào, đang cười lạnh nhìn cô: "Xem ra cô cũng không muốn sống đến thế."

Kỳ Đường dụi dụi mắt, có chút nghi ngờ mình đang gặp ảo giác. Cô có chút nơm nớp lo sợ mở miệng: "Anh, sao anh lại quay lại?"

"Tôi có thể giúp cô hoàn thành yêu cầu của trò chơi, nhưng có một điều kiện."

Lời này vừa ra khỏi miệng, Kỳ Đường hít sâu một hơi, nhìn anh như nhìn sinh vật kỳ lạ. Cô bắt đầu hoài nghi người trước mặt có phải bị ma nhập hay không, ngay cả loại yêu cầu này cũng có thể đáp ứng.

Điều kiện của Thẩm Vọng là, về sau bất kể anh nói cái gì, Kỳ Đường đều phải phục tùng vô điều kiện, vô luận đưa ra yêu cầu gì, Kỳ Đường nhất định phải trung thành và tận tâm chấp hành.

—— nghe có chút giống mấy trò tình thú, nhưng xét đến thân phận phi nhân loại của đối phương, loại trao đổi này trăm phần trăm sẽ ẩn giấu điều kiện "không hoàn thành sẽ chết chắc".

Ôm tâm lý sống được lúc nào hay lúc đó, Kỳ Đường đau buồn gật đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc