Trinh Tiết Liệt Phu

Chương 33

Trước Sau

break

Vốn dĩ Dung Thù muốn mỉm cười vượt qua tình huống này, nhưng không ngờ nàng lại nhìn thấy vẻ nghiêm túc trọng mắt Hoắc Tiêu, nàng thoáng hốt hoảng nói: "A Tiêu à, thế đạo lại không cần đàn ông phải trong trắng, nghiêm túc mà nói, dù huynh còn hay không, nam tử lại không có thủ cung sa, khăn nguyên hồng của xử nữ, che đậy lại, sẽ không ai biết."

"Nhưng Gia Gia, ta không phải loại người như vậy." Hoắc Tiêu rất nghiêm túc nhìn Dung Thù, "Nàng quen biết ta lâu như vậy, có từng nhìn thấy ta phong lưu chưa? Có từng thấy ta vào nơi gió trăng chưa, có từng thấy ta quan hệ với bất kỳ nữ tữ nào chưa?"

Dung Thù biết Hoắc Tiêu rất chính trực, cũng biết Hoắc Tiêu những năm này quả thật là cánh hoa không dính vào người, Hoắc Tiêu cũng không phải loại người say rượu chiếm tiện nghi nữ nhân, lời Hoắc Tiêu nói tám chín phần là thật sự.

Nàng say rượu mất lý trí! Nàng đã chiếm đoạt trúc mã đệ đệ từ nhỏ cùng nhau lớn lên với nàng!

Hoắc Tiêu không hề tủi thân, thế nhưng khi nói ra thì trong lòng hắn thật sự cảm thấy có mấy phần bi thương, thế nhân này bao dung với nam tử, cho dù nam tử không muốn kết hôn, hay là mối quan hệ phức tạp giữa nam nữ trước khi kết hôn, vẫn sẽ không bị trách móc nặng nề như nữ tử, thế nhưng hắn từ nhỏ đã khao khát cảm giác được cùng người yêu ý hợp tâm đầu, giống như cha mẹ đã mất sớm của hắn, giống như tấm gương Dung đại tướng quân lúc đầu đã cho hắn.

Hoắc Tiêu suy nghĩ chín chắn, hắn từ nhỏ đã nhận định Dung Thù, vẫn luôn làm bạn bên người nàng, hắn dùng cách thức của mình chăm sóc người hắn yêu, ai ngờ chăm không ra tình yêu, mà lại ra tình thân tương thân tương ái.

"Ta không quan tâm, Dung Thù! Nàng nói con người có thể vô trách nhiệm như vậy sao?" Hoắc Tiêu nhìn chằm chằm Dung Thù không tha.

Dung Thù nhất thời đuối lý, như thế nào cũng không tìm được lời giải thích hợp lý, cuối cùng đành phải thở dài, "Vậy ta phải làm sao bây giờ?"

Vừa hỏi xong, Dung Thù cảm thấy không ổn, muốn thu hồi lại không còn mặt mũi để nói.

Nàng cũng không nghĩ tới mình có thể làm ra chuyện lớn như vậy ngay sau khi hòa ly, nàng chỉ có thể nói sắc đẹp hại người, sắc đảm có thể chống đỡ trời xanh mà!

Hoắc Tiêu biết Dung Thù tám phần không biết tình cảm của hắn dành cho nàng, nếu như lúc này tùy tiện thổ lộ, hoặc cương quyết muốn nàng chịu trách nhiệm, rất có thể Dung Thù sẽ sợ hãi mà trốn chiếc ô bảo vệ mà nàng đã dựng sẵn.

"Nàng cưới ta đi." Hoắc Tiêu có vẻ ngoài rất tốt, hắn cúi đầu để sát vào Dung Thù, nghiêm túc nói một câu.

Dung Thù chỉ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, "A Tiêu, đừng nói đùa, ta là nữ tử, ta sao có thể cưới huynh chứ?" Dung Thù chỉ cho là Hoắc Tiêu đang chọc nàng vui vẻ, nàng có chút không được tự nhiên đẩy Hoắc Tiêu một cái, chỉ cảm thấy có chút phiền lòng khi tên vô lại này thỉnh thoảng lại đẩy vào phần thân dưới của nàng.

"Nhìn mặt và dáng người của ta, đến ở rể phủ Quốc công được không?" Hoắc Tiêu quyền làm như không biết Dung Thù đang đẩy mình, eo nhấn xuống một chút, thứ mềm yếu có chút quen thuộc kia đã hoàn toàn thức tỉnh, đặt ngay cửa hoa huyệt không chịu vào, chỉ là bị hắn đè như vậy, Dung Thù đã ướt vô cùng, cả khuôn mặt nàng đều đỏ ửng.

"A Tiêu là thanh niên tài tuấn, người muốn gả cho huynh nhiều lắm, nhanh đừng nói giỡn, ah ưm, huynh đi ra ngoài." Chân Dung Thù kẹp lại, Hoắc Tiêu ngoan ngoãn lui ra ngoài, nàng cong đầu gối lên trong tư thế phòng thủ.

"Có rất nhiều người muốn gả cho ta? Làm sao nàng biết?" Hoắc Tiêu có hơi nghiền ngẫm hỏi.

"Rất nhiều phu nhân ŧıểυ thư đều tìm ta nghe ngóng mà! Ba năm trước khi huynh vừa trở về, mỗi lần có tiệc đều có người tới tìm ta hỏi thăm." Vừa mới kẹp chân, Dung Thù lại hất bàn tay Hoắc Tiêu đang bò lên vuốt ve bộ ngực trần của nàng, nhưng đã không còn kịp rồi, đầu vυ" hồng hồng đã bị hắn se se sưng lên dựng đứng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc