Trinh Tiết Liệt Phu

Chương 32

Trước Sau

break

Dung Thù thật sự không thể bình tĩnh nổi, nàng phát ra một tiếng than nhẹ, Dung Thù nhích tới nhích lui, liên tục phát ra tiếng động, Hoắc Tiêu bị nàng làm phiền đến mức không ngủ được, hắn mở mắt ra.

Cảm nhận được động tĩnh của Hoắc Dung Thù tự nhiên dời ánh mắt, vô tình rơi vào một đôi mắt sâu thẳm, xinh đẹp.

Hoắc Tiêu nhìn Dung Thù, nhìn thế nào cũng cảm thấy rất vừa mắt, giọng nói trầm thấp dễ nghe, "Gia Gia, đêm qua ngủ ngon không." Một câu thăm hỏi bình thường cũng khiến Dung Thù hồi hộp căng thẳng, mà động thái tiếp theo của Hoắc Tiêu càng khiến Dung Thù chân tay luống cuống.

Hoắc Tiêu đứng dậy ôm lấy Dung Thù, tự nhiên in một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của nàng.

Dung Thù nhất thời không kịp phản ứng, theo bản năng sờ lên môi của mình, hơi thở và sự đụng chạm của hắn mạnh mẽ đến mức dường như in dấu lên môi nàng.

"Huynh đang làm gì vậy?" Dung Thù phát hiện mình cũng không tức giận, ngược lại có chút e lệ, loại cảm giác này làm cho nàng rất bất an.

"Gia Gia, đừng mỗi lần say rượu lại đến trêu chọc ta, sau đó lại không nhận!" Biểu cảm trên mặt Hoắc Tiêu rất nghiêm túc, nhưng lời nói trong miệng lại khiến Dung Thù mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.

"Huynh đang nói gì đấy?"

"Lần trước nàng chỉ mới mười tuổi, bội tình bạc nghĩa với ta thì cũng thôi đi, bây giờ nàng đã hai mươi bốn tuổi, chẳng lẽ nàng không chịu trách nhiệm sao?" Cả người Hoắc Tiêu toát ra khí thế khiến Dung Thù kiêng kỵ, hai người bọn họ cách nhau rất gần, Dung Thù phát hiện cả người Hoắc Tiêu đều trở nên đáng sợ hơn.

Đàn ông cương cứng vào buổi sáng là chuyện bình thường, nhưng Hoắc Tiêu là thiên phú dị bẩm, Dung Thù có thể nhìn ra điều này từ ký ức hỗn loạn của mình, cùng với biên độ áo ngủ bằng gấm bị nhô lên, có thể thấy được rõ ràng.

"Ta không nhớ rõ." Những lời này là lời nói thật cũng là lời nói dối, Dung Thù thật sự không nhớ được tối hôm qua đã xảy ra chuyện hoang đường gì, nhưng nàng có thể đại khái đoán được tình hình dựa trên những lời nói bóng nói gió vừa rồi.

Trên mặt Hoắc ŧıểυ Tiêu nở nụ cười, nhưng lại khiến Dung Thù có chút sợ hãi từ tận đáy lòng.

"Nàng không nhớ sao? Vậy để ta nhắc nàng nhé." Hoắc Tiêu dùng hai ba câu hạ gục Dung Thù, đè nàng dưới người hắn, hắn dùng đầu gối đẩy hai chân Tống Thư mở ra, cây gậy nóng hổi có tính xâm lược chống lên âʍ ɦộ đầy nữ tính của nàng.

Phần thân dưới trần trụi của hai người khiến Dung Thù khó có thể chống chế.

"Hôm qua nàng uống rượu, cởi quần áo của ta, còn cưỡng hôn ta, cuối cùng đuổi Hạ Hà cùng Thu Phong đi, lột quần ta, cưỡi lên cướp đi thân xử nam của ta, Dung Thù, nàng đã hủy hoại sự trong sạch của ta, nàng nói xem nàng có nên chịu trách nhiệm với ta không?"

Bị Hoắc Tiêu trách móc một trận, Dung Thù chỉ cảm thấy choáng váng một lúc, "Hoắc Tiêu, đừng nói giỡn, huynh là nam tử, huynh cũng 24 tuổi rồi, làm sao có thể còn là xử nam chứ." Dung Thù chỉ cảm thấy khi nàng nói ra hai chữ kia thì hết sức ngại ngùng, nàng cũng không phải là người quá bảo thủ, nhưng vì hoàn cảnh của cuộc hôn nhân kéo dài 5 năm nên nàng rất thẹn thùng khi thảo luận về một chủ đề như vậy.

"Đương nhiên ta là xử nam rồi, ta từ trước đã lập chí, phỉa hiến thân cho nương tử tương lai của ta, cho nữ tử ta yêu."

Dung Thù không nghĩ tới Hoắc Tiêu sẽ nói như vậy, nàng cười khan một tiếng, "Lại giỡn với ta nữa rồi, được rồi A Tiêu."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc