Khi đó Dung Tễ chân thành nói với hắn, không phải cô nương nào cũng thích trúc mã bắt nạt nàng ấy, Gia Gia tuy không phải là công chúa, nhưng ở Dung gia, nàng chính là công chúa nhỏ của chúng ta, từ nhỏ cũng chỉ có hắn bắt nạt nàng, nên đừng trách sao nàng lại không thích hắn.
"A Tiêu! Thích một cô nương thì nên đặt nàng ấy vào lòng bàn tay dỗ dành, ta cũng thích đệ làm em rể của ta hơn, nhưng cái miệng của đệ như vậy.” Dung Lâm nhìn hắn thở dài không thôi. Trước đây hắn thường thuyết phục Hoắc Tiêu nói chuyện tử tế nhưng Hoắc Tiêu lại không thể kiềm chế được cái miệng mình.
Ba cha con Dung gia nuôi Hoắc Tiêu làm con rể, không ngờ lại nuôi Hoắc Tiêu không đúng cách, khiến cải thìa bọn họ cẩn thận trồng ở nhà bị lợn con bên ngoài lấy mất, ba người bọn họ cũng bức xúc không thua gì Hoắc Tiêu.
Lần này ông trời cuối cùng cũng cho hắn một cơ hội nữa để theo đuổi nàng, Hoắc Tiêu hết lần này đến lần khác cảnh báo bản thân phải kiềm chế cái mồm to của mình.
"Sao muội lại nghĩ ta sẽ mắng muội hả?" Hoắc Tiêu gạt bỏ ý định mắng người, mà vô cùng kiên nhẫn, ôn hòa hỏi.
"Sao huynh không mắng muội? có lần nào mà huynh không mắng muội?" Dung Thù bất đắc dĩ liếc hắn một cái.
Cổ họng Hoắc Tiêu giật giật, bây giờ hắn thật sự không có tâm tư muốn chửi, trong lòng nàng, hắn là người thích chửi như vậy sao!
"Đúng vậy, tất cả mọi người không đành lòng mắng muội, nhưng huynh là mắng muội dữ nhất, mặc dù có đôi khi nhớ lại, huynh mắng rất đúng." Giọng nói của Dung Thù nhỏ đến lạ thường truyền vào tai Hoắc Tiêu, Hoắc Tiêu đột nhiên cảm thấy lồng ngực nghẹn ngào.
Trong trí nhớ của Dung Thù, Hoắc Tiêu luôn không cho nàng sắc mặt tốt, thỉnh thoảng còn giễu cợt nàng, cho dù lời hắn nói rất có đạo lý, nhưng trong lòng Dung Thù vẫn cảm thấy không vui.
Thế nhưng khi còn bé, mỗi lần nàng gặp rắc rối, hắn luôn ở bên cạnh nàng, xử lý mọi việc và mắng mỏ nàng, Dung Thù biết hắn là người nói năng chua ngoa, nhưng tấm lòng như đậu hũ, nhưng nàng thật sự không có phúc hưởng.
"Nhiều năm như vậy, tôi đã sửa đổi." Hoắc Tiêu đã nói như vậy.
Hắn thật sự đã sửa đổi, tuổi trẻ khí thịnh, nhất thời nhanh mồn nhanh miệng làm hại hắn mất đi ŧıểυ cô nương hắn yêu, hôm nay hắn đương nhiên sẽ không tái phạm.
Dung Thù nhìn Hoắc Tiêu, sửng sốt một chút, cười khổ, "Nhiều năm trôi qua, muội và huynh đều đã thay đổi."
Hai người im lặng một lúc lâu, Hoắc Tiêu mới mở miệng: "Ta đưa nàng về nhà." Trở về Dung gia, ngôi nhà nơi bọn họ cùng nhau lớn lên.
"Muội còn chưa sẵn sàng để trở về." Mặc dù lúc hòa ly tỏ ra rất tiêu sái, nhưng nàng vẫn chưa sẵn sàng đối mặt với chuyện này.
Làm mặt lạnh với nhà họ Trịnh không khó, nhưng đối mặt với sự quan tâm của người nhà mới khó.
Đối với một người kiêu ngạo như Dung Thù, thể hiện ra mặt mạnh mẽ của mình không khó, nhưng lại rất khó để lộ ra vết thương, khiến người ta thương hại, khi thực sự bị thương, nàng chỉ quen một mình liếʍ vết thương.
"Vậy muội định sẽ làm gì?" Hoắc Tiêu hỏi.
"A Tiêu, huynh có thể chứa chấp muội vài ngày được không?" Dung Thù lúc này vẫn chưa phát hiện ra nàng rất tin tưởng và vô cùng ỷ lại Hoắc Tiêu.
"Được, muội có thể ở bao lâu tùy thích!" Hoắc Tiêu sao có thể từ chối, hắn còn ước Dung Thù có thể trở thành nữ chủ nhân của phủ hắn nữa mà!
"Cảm ơn!” Bản thân Dung Thù có không ít sản nghiệp cùng biệt trang, nhưng hôm nay lại bắt được ngoại thất của chồng mình trong thôn trang, tạm thời nàng không muốn đi biệt trang ở, ai biết giường ở biệt trang đó có những nữ nhân khác nằm lên hay không, thật sự chán ghét mà !