Trinh Tiết Liệt Phu

Chương 17

Trước Sau

break

Trịnh Đình dường như có thể nghe thấy trái tim mình đang vỡ ra từng mảnh.

"Chuyện nhỏ, ta sẽ lập tức phái thêm hai đội vũ lâm quân đến đòi công đạo cho nàng."

"Hạ Hà, em ở lại trông chừng, đừng để bọn họ có cơ hội táy máy tay chân. Thu Phong, đi thu dọn đồ đạc của ta, mang hết đồ đạc có giá trị đi, không để lại gì cả." Dung Thù trịnh trọng giao việc cho hai cô hầu gái bồi giá.

"Dạ, cô nương!" Giọng nói của hai người hầu rất đều nhịp, trên mặt đều là vẻ mặt hưng phấn, bọn họ đã coi thường Trịnh gia từ lâu lắm rồi.

"Nô tài nhất định phải sắp xếp mọi thứ sạch sẽ, tuyệt đối không cho bọn đầu trâu mặt ngựa này được lợi đâu!"

"Đừng lấy bất cứ thứ gì mà Trịnh Đình cho, cho dù dùng tiền của bổn cô nương mua thì cũng chừa lại cho hắn." Dung Thù đột nhiên bồi thêm một câu, khiến trái tim Trịnh Đình bị bổ thêm một đao.

"Cô nương, vậy thì lợi cho bọn họ quá rồi. Tại sao không thu dọn những thứ đó, rồi quyên góp chúng đến Cục thương trẻ chứ?" Hạ Hà bĩu môi, không muốn để Dung Thù phải chịu thiệt chút nào, những năm qua Dung Thù đã khổ sở như vậy.

"Cũng được, sau khi em thu dọn xong thì gửi cùng với tờ ngân phiếu có mệnh giá một ngàn lượng nhé." Dung gia nhà lớn nghiệp lớn, cho tới bây giờ đều thích làm việc thiện, lấy được không ít mỹ danh.

"Nô lệ tuân lệnh!"Hạ Hà trong lòng cảm thấy rất vui, từ trước đến nay nàng ấy luôn coi thường một nhà cô gia giống như con đỉa hút máu này, ăn đồ của ŧıểυ thư, dùng đồ của ŧıểυ thư, lại đối xử tệ bạc với ŧıểυ thư, hiện tại cuối cùng ŧıểυ thư cũng hoàn toàn tỉnh ngộ, nàng ấy đương nhiên là cảm thấy vui rồi.

Thu Phong cũng có tâm trạng giống như Hạ Hà, nàng ấy nhìn dáng người cao lớn của Hoắc Tiêu, cảm thấy hắn và cô nương rất xứng đôi, trên mặt Thu Phong lộ ra vẻ mặt đầy ẩn ý, khi Hoắc Tiêu bắt gặp ánh mắt của nàng ấy, nàng ấy liền nở một nụ cười rạng rỡ với Hoắc Tiêu.

Việc Hoắc Tiêu thích Dung Thù không phải bí mật, ai cũng biết, thành thật mà nói, có lẽ chỉ có mình Dung Thù là người duy nhất chưa phát hiện ra.

Trong việc bắt gian, Dung Thù đã thể hiện khí phách của một tướng môn hổ nữ, không hề càn quấy khóc lóc om sòm, không làm khó ngoại thất, nàng vẫn cảm thấy nữ nhân tội gì phải làm khó nữ nhân. Rõ ràng là sai lầm của nam nhân, nhưng tại sao chính thất phu nhân luôn hạ đao với ngoại thất? Kẻ đáng bị chém thành từng mảnh chính là kẻ không thể điều khiển được phần thân dưới của mình kia kìa!

Sau khi xác nhận Trịnh Đình có lỗi với mình, Dung Thù không hề có chút lưu luyến nào, khoát cùng Trịnh Đình một đao chẻ làm hai, mọi chuyện nhìn tưởng chừng như thoải mái, nhưng khi Dung Thù thực sự bước ra khỏi cánh cửa Trịnh gia, một đoạn đường nho nhỏ này lại làm cho nàng xúc động rất nhiều, tinh thần chán nản.

"Huynh cứ giống như trước đây, cười nhạo muội! Mắng muội." Dung Thù tươi cười, nhưng trong lòng lại rất buồn bã, khi cánh cổng Trịnh gia sau lưng nàng đóng lại, nàng vứt bỏ hết thảy hỗn loạn bên trong cánh cửa, nhưng lại không thể giấu nỗi buồn bã trong lòng. Cảm giác bất an đó vẫn còn đi theo nàng!

Nhìn đi! Nhìn nàng biến cuộc sống trên mây thành bùn như thế nào?

Dung Thù lúc này rất muốn có người mắng nàng một trận.

Hoắc Tiêu dùng ánh mắt phức tạp nhìn Dung Thù, hắn thật sự có mấy câu không mắng không vui, nhưng lại cố nhịn xuống. Một đêm nọ, sau khi Dung Thù và Trịnh Đình yêu nhau, Hoắc Tiêu uống đến say mèm, lúc đó Dung Lâm và Dung Tễ đã uống với hắn không ít.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc