Trinh Tiết Liệt Phu

Chương 11

Trước Sau

break

Nàng không phải là thánh nhân, hài tử của người khác không có quan hệ gì với nàng, nàng sẽ không bắt nạt con riêng của phu quân, nhưng nàng sẽ không nói ra được mấy lời nói dối như là coi như con đẻ của mình.

Nàng kỳ thật rất ích kỷ, nàng cũng không thích trẻ con, nàng là vì thương hắn, vì vậy nàng muốn sinh con cho hắn, cho nên nàng mới có thể ôm hài tử của ca ca, các tỷ tỷ để vượt qua cơn nghiện làm mẫu thân.

Thậm chí, hài tử của tỷ tỷ là thái tôn, nàng là có tư tâm, nàng muốn trượng phu của mình có mối quan hệ tốt với thái tử tương lai, nhưng Trịnh Đình không cách nào cảm nhận được những suy nghĩ nhỏ nhặt này.

Trịnh Đình không phản bác được, hắn chỉ cảm thấy lạnh cả người, hắn hiểu rõ Dung Thù, khi Dung Thù kiên định như vậy, không ai có thể lay chuyển được nàng. Cũng giống như sự bướng bỉnh mà nàng khăng khăng muốn gả cho hắn năm đó, bây giờ muốn hòa ly, nàng cũng cố chấp như thế.

"Trịnh đại nhân, thư hòa ly đã bị mẫu thân ngươi xé nát, vì vậy làm phiền Trịnh đại tài tử viết một tờ khác." Hoắc Tiêu là người bao che nhất, khi nhìn thấy nhà họ Trịnh bắt nạt Dung Thù như vậy, trong lòng hắn rất tức giận.

"Nếu hôm nay không cho Dung Thù một công đạo, ngày mai tới không phải là Hoắc Tiêu ta, mà là Dung Tễ và Dung Lâm." Tuyên bố này vừa là câu trần thuật vừa là uy hiếp.

Đại ca của Dung Thù, là đương triều Phiêu Kị Đại tướng quân, làm quan đến chức chính nhị phẩm. Dung Lâm, nhị ca của Dung Thù, là Binh Bộ Thượng Thư đương triều, làm quan đến chức chính tam phẩm. Dù là ai thì cũng đều là những đại nhân vật mà Trịnh gia không thể trêu vào, quan lớn đè chết người, chưa kể, hai huynh đệ này của Dung gia đều có tính khí nóng nảy.

"Được, ta viết." Trịnh Đình bất đắc dĩ, nếu cửu huynh đến, sợ mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát, đại ca Dung gia giỏi đánh nhau, tính tình nóng nảy, Trịnh Đình không nghi ngờ, nếu đổi thành cữu huynh đến thì hắn gãy chân chắc luôn.

Trịnh Đình nhận lấy giấy bút do Hoắc Tiêu chuẩn bị, mực trên bút vẫn còn nhỏ giọt, làm vấy bẩn áo choàng của của Trịnh Đình, hắn ta cau mày chán ghét, Dung Thù nhìn nhìn, khóe miệng treo nụ cười chế giễu, người bẩn nhất, còn bày đặt thích sạch sẽ!

Trịnh Đình không hổ xuất thân khoa khảo, cho dù không có bàn, chữ viết tay vẫn rất tinh tế, hắn ta viết như nước chảy mây trôi, vợ chồng đều là duyên nợ, kiếp này làm vợ chồng, nhưng không thể hòa hợp, hai trái tim khác nhau, khó có thể đồng lòng, nay viết thư phóng thê, mỗi người quay lại chốn ban đầu, nguyện sau khi ly biệt, mỗi người đều có hạnh phúc của riêng mình. Viết xong, hắn ta vung bút, ký tên rồi đưa cho Dung Thù.

Cho đến giờ phút này, trong lòng buồn bực không thôi, hắn ta định viết ra mạnh ai nấy gả, nhưng lại đành phải thay đổi thành mỗi người đều có hạnh phúc của riêng mình, hắn ta vẫn còn một chút hy vọng ngông cuồng, mong chờ có ngày gương vỡ lại lành, hắn ta si mê nhìn Dung Thù, nhưng Dung Thù lại không nhìn hắn.

Dung Thù nhanh chóng xem qua nội dung, nàng không có điều gì dị nghị, chỉ nói: “Ta không lấy một xu tài sản của Trịnh gia, nhưng của hồi môn của Dung gia ta phải được trả lại, ngoại trừ dinh thự của Trịnh gia là để kết thúc mối quan hệ 5 năm của chúng ta.”

Đại trạch Trịnh gia, nàng trợ cấp không ít, nhưng nếu phải lấy lại căn nhà này, nàng sợ mình phải dính tới nhiều thị phi không đáng có. Sau khi phân chia tài sản, nàng đưa thư hòa ly cho Trịnh Đình, Trịnh Đình không dám có dị nghị, cho nên chỉ có thể lần nữa ký vào bên cạnh câu vừa mới được thêm vào, cuối cùng Dung Thù cũng viết xuống hai chữ Dung Thù bên cạnh tên hắn, hai người cùng nhau ấn dấu tay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc