Sắc mặt Hoắc Tiêu đen như đáy nồi, đời này hắn chưa từng đánh phụ nữ hay trẻ con, nhưng hôm nay có lẽ sẽ ngoại lệ.
Dung Thù ngăn cản Hoắc Tiêu, ra hiệu cho Hoắc Tiêu nàng có thể tự mình làm được.
Dung Thù cười lạnh, hưu thư? Bà ta thật dám nói! Dù ở Đại Vân nữ tử có quyền lợi cao hơn các triều đại trước đây, nhưng vẫn tương đối yếu thế, nếu nữ tử hòa ly, tài sản và con cái có thể được phân chia, nhưng nếu bị hưu, thậm chí còn không thể lấy lại đồ cưới.
Ban đầu Dung Thù cũng không thiếu chút tiền bạc đó, để lại một ít cho họ cũng là tình cảm, nhưng Lão phu nhân lại vội vàng chọc vào tổ ong vò vẽ.
Thường ngày Dung Thù đối với lão phu nhân là mười hai vạn phần kiên nhẫn, tạo cho lão phu nhân ảo giác dễ bắt nạt nàng, nhưng giờ đây đã đến lúc xé nát mặt, giọng điệu của Dung Thù cũng rất mạnh mẽ. "Không sao cả, nếu như Trịnh gia muốn đưa hưu thư, chúng ta sẽ kiện lên công đường, yêu cầu quan phủ cho ta một công đạo." Trịnh lão phu nhân thích ức hiếp con dâu, chuyện này mọi người đều biết, Dung Thù đã nhiều lần nhẫn nhục người nhà họ Trịnh, và mọi người đều có thể nhìn thấy.
Theo luật pháp Đại Vân, từ bảy điều đã giảm xuống còn năm điều, bị bệnh hiểm nghèo và không có con, được xem là điều kiện hòa ly, Dung Thù cũng không có phạm sai lầm, ai đến xét xử nàng đều có lợi thế.
Lão thái gia sắc mặt không tốt, "Xu nhi, con sao phải đến mức như thế?" Lão thái gia muốn nói gì đó, để Dung Thù hiểu rằng hòa ly không dễ dàng đối với nữ nhân, nhưng ông ta suy đi nghĩ lại, lại phát hiện hòa ly đối với Dung Thù kỳ thật không có ảnh hưởng gì, Dung gia có gia nghiệp khổng lồ, không thiếu nàng một đôi đũa, chỉ cần Dung Thù muốn, dù tái hôn cũng có người muốn cưới nàng.
Mệt mỏi. Cha mẹ chồng cao cao tại thượng, chồng không chung thủy, nàng mệt mỏi.
Trước kia, vào thời điểm bọn họ đang ân ái tình nồng nhất, nàng ngốc nghếch quỳ trước tượng Tống Tử Quan Âm suốt một đêm, gần như là khóc lóc cầu xin Tống Tử Quan Âm cho nàng một đứa bé, lúc đó nàng nghĩ rằng ông trời không thương nàng, nhưng giờ đây nàng mới mới nhận ra, ông trời rất thương nàng, bởi nếu có con, thì bây giờ nàng sẽ khó có thể thoát thân.
"Xu nhi, không phải muốn có hài tử nhất sao? Ta sẽ đuổi Hà thị đi thật xa, đứa trẻ sẽ được ghi dưới danh nghĩa nàng, nàng vĩnh viễn là chủ mẫu Trịnh gia, đích mẫu của hài tử, nữ nhân sinh con không phải là vượt qua Quỷ Môn quan ư, cho nên nàng không cần phải chịu nổi khổ sinh nở, vẫn có thể có con cái ở bên cạnh, nhìn nàng bình thường rất thích Khanh nhi, Bách nhi và Ninh nhi." Lời phía sau hắn ta còn chưa nói xong, thì đã bị Dung Thù mất kiên nhẫn cắt ngang.
Dung Thù đột nhiên cảm thấy sương mù trước mặt đã tan đi, phu quân trước đây yêu nàng chỉ là giấc mơ của nàng, thật ra người nam nhân này vô cùng tàn nhẫn, hắn ta không chút do dự chia lìa cốt nhục của mình và mẹ đẻ của bọn nhỏ ra!
Hà Quyên còn chưa kịp đứng dậy, nghe lời hắn ta nói, vội bò đến bên cạnh hắn ta, ôm chặt đùi hắn ta gào thét, mặc dù hài tử không hiểu chuyện, nhưng khi nhìn thấy mẫu thân khóc, đều luống cuống khóc theo, nhưng tình huống này cũng không thể lay chuyển được ý chí tàn nhẫn của hắn ta, như vậy có thể thấy được tên nam nhân này nhẫn tâm đến mức nào.
Trẻ con vô tội? Nhưng nó có liên quan gì đến nàng cơ chứ?
"Khanh nhi, Bách nhi cùng Ninh nhi là hài tử của ca ca, tỷ tỷ ta, chúng có huyết mạch tương liên với ta, nên ta thích chúng, hai đứa bé này, ta không thích."