Trà Xanh Lại Chính Là Tôi!

Quyển 1 - Chương 12

Trước Sau

break

“Anh Trầm?”
Lâm Trầm lấy lại tinh thần, vội vàng đè lại suy nghĩ lung tung trong đầu, anh nhanh chóng kéo quần ngủ và qυầи ɭóŧ của Khương Trà xuống dưới mông rồi quay đầu nhìn sang hướng bồn rửa tay.
Khi nghe được tiếng nước tí tách vang lên, thắc mắc hoang đường đó cũng được giải đáp.
Lâm Trầm nhận ra mình lại bắt đầu trở nên kỳ lạ, anh cau mày lại, rất muốn gặp Ngô Chúc ngay bây giờ.
Chỉ có khi ở cùng Ngô Chúc, trong đầu anh mới không nhảy ra những suy nghĩ lung tung như vậy.
“Anh Trầm… Em xong rồi.”
“Ừ.”
Lâm Trầm im lặng giúp Khương Trà mặc quần ngay ngắn rồi dẫn cậu đến bồn rửa tay để rửa tay.
Khi anh đang cầm giấy giúp cậu lau bọt nước trên tay thì Khương Trà vốn ngoan ngoãn chìa tay cho anh lau nước đột nhiên lại giãy giụa, suýt chút nữa làm cái tay bị thương đụng vào bồn rửa tay.
Khương Trà đột nhiên giãy giụa làm Lâm Trầm sợ hốt hoảng, vội vàng cầm lấy cái tay bị thương của cậu, “Tay bị đau sao?”
Một lúc lâu sau cũng không nghe được câu trả lời, khi Lâm Trầm nhìn thấy biểu cảm hoảng sợ của Khương Trà ở trong gương thì mới nhận ra là có thể cậu vừa phản ứng lại rằng cậu vừa cởi quần trước mặt anh, anh cảm thấy vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ trước phản ứng chậm của cậu.
Anh sử dụng hết kỹ năng diễn xuất suốt đời của mình cho khoảnh khắc này, lộ ra vẻ mặt lo lắng hỏi.
“Sao vậy? Em không thoải mái chỗ nào?”
Khương Trà căng thẳng nhìn Lâm Trầm vài giây, bàn tay bị anh nắm lại giật giật, cậu nắm lấy hai ngón tay của Lâm Trầm nhéo vài cái, do dự hỏi:
“Anh Trầm, vừa rồi anh có thấy cái gì kỳ quái không?”
Cậu nói xong thì khẽ bổ sung:
“Lúc, lúc mà anh giúp em cởi quần đó.”
Nhìn Khương Trà cố gắng nói bóng gió muốn biết anh có nhìn thấy âʍ ɦộ của mình hay không, bỗng nhiên Lâm Trầm thấy đau lòng.
Để giữ bí mật này Trà Trà có lẽ đã phải chịu khổ nhiều, nhưng em hỏi như vậy mọi chuyện chẳng phải đều bị lộ hết rồi sao.
Đồ ngốc.
“Cái gì kỳ quái?”
Lâm Trầm cố ý cúi đầu nhìn xuống dưới háng Khương Trà, cười nói.
“Ý em là bé chim nhỏ của em kỳ quái lắm à?”
“Anh, anh nói bậy bạ cái gì đó!”
“Nếu bé chim nhỏ không có gì kỳ quái thì không có gì kỳ quái cả.”
“Không có thì tốt! Anh đừng cười nữa!”
Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Lâm Trầm lấy một gói thuốc đút cho Khương Trà uống. Anh thấy cậu không muốn xem TV nữa thì tắt TV, đưa cậu vào phòng ngủ phụ, anh chưa kịp suy nghĩ mình có về phòng mình ngủ hay không thì bị Khương Trà kéo tay lại nằm xuống cùng cậu.
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Lâm Trầm ôm cơ thể mềm mại của Khương Trà, uể oải nhắm mắt lại, không còn cố gắng sửa lại tư thể ngủ cùng nhau thân mật bây giờ nữa.
Vì khả năng cản sáng của bức màn trong phòng quá tốt, khi tỉnh ngủ xung quanh vẫn chìm trong bóng tối.
Lâm Trầm cử động cánh tay bị đè tê cứng của mình, anh dùng cánh tay khác đỡ đầu Khương Trà lên rồi cẩn thận giải cứu cánh tay bị coi là gối cả đêm ra.
Tay anh vừa chui vào chăn định dời cái chân đè trên eo mình ra thì cái chân kia giần giật, cọ vào gậy thịt hơi cương cứng vì vừa thức dậy một cách chính xác.
Dường như cảm thấy chân bị cộm, cái chân đè ở bụng dưới của anh lại cọ xát qua lại như đang xác nhận thứ gì.
Da đầu Lâm Trầm tê dại đè lại cái chân đang cọ lung tung trên người, chưa kịp thở ra một hơi thì tay Khương Trà lại thò qua sờ soạng, thậm chí còn chui vào trong quần sờ vào anh mà không bị bất cứ thứ gì cản lại.
“A…”
Lâm Trầm hít sâu một hơi, da đầu anh tê dại, anh đưa tay vào bắt lấy cái tay đang vuốt cặ© anh, lấy nó ra.
Gặp phải chuyện này, anh không dám ở trên giường nữa, bất chấp khả năng sẽ đánh thức Khương Trà, anh làm như trốn chạy, đi xuống giường ra khỏi phòng.
Trong bóng đêm, Khương Trà mở mắt nhìn tiến độ nhiệm vụ từ 5% đã tăng thành 10% thì mới mỹ mãn nhắm mắt lại.

Không phải là cậu muốn ngủ tiếp mà là đang đợi thời cơ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc