Trà Xanh Lại Chính Là Tôi!

Quyển 1 - Chương 11

Trước Sau

break

Khi nãy nằm trên sô pha Lâm Trầm không có cảm giác gì nhưng sau khi xuống dưới thì một nửa cơ thể anh đều tê dại, cánh tay bị Khương Trà gối lên thậm chí bị tê cứng gần như bị mất cảm giác.
Lâm Trầm đấm bóp bả vai và cánh tay, cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh. Anh xả nước rồi mới trả lời tin nhắn cho Ngô Chúc, đợi hai phút không thấy bên kia trả lời thì rửa tay rồi đi ra ngoài.
Anh không dám ở bên trong lâu, sợ lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
“Trà Trà?”
Lâm Trầm thấy Khương Trà ngồi dậy thì sửng sốt hai giây rồi vội vàng đi qua, anh vươn tay chạm vào trán cậu, không còn nóng nữa.
“Anh làm em thức giấc à?”
Khương Trà nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Trầm hai giây rồi vươn tay ôm lấy cổ anh, cơ thể mềm mại ấm áp tựa hết vào người anh.
“Anh đi đâu vậy?”
Giọng nói của cậu vừa nghẹn vừa buồn bã.
“Anh đi WC.”
Lâm Trầm vội vàng đỡ lấy Khương Trà đang chui vào ngực anh, anh sờ vào thì thấy người cậu hơi lạnh nên kéo chăn quấn lên người cậu rồi ôm cậu ngồi lên sô pha.
Anh bất đắc dĩ nghĩ, trước đây khi Trà Trà bị bệnh cũng không thấy cậu yếu ớt bám người như vậy.
Chẳng lẽ là do lần này cậu vừa bị bệnh vừa bị thương chăng?
Khương Trà dán mặt lên cổ Lâm Trầm khẽ cọ một lúc, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lâm Trầm đang có vẻ mặt bất đắc dĩ với ánh mắt trong mong.
“Em cũng muốn đi WC.”
“Vậy em chờ anh một chút, để anh lấy áo khoác cho em.”
Lâm Trầm nhẹ nhàng vỗ vào tay của Khương Trà.
“Trà Trà, em buông ra đi.”
Khương Trà lưu luyến không muốn rời đi, cậu rời khỏi lồng ngực của Lâm Trầm, đôi tay cậu còn đặt trên vai anh.
Dưới ánh mắt bất đắc dĩ của Lâm Trầm, cậu ngoan ngoãn buông tay, nói với giọng đáng thương: “Vậy anh về nhanh lên đó.”
Lâm Trầm nhìn đôi mắt to tròn đang nhìn chằm chằm mình, cảm thấy bây giờ Khương Trà cực kỳ ngoan, không kìm được xoa đầu cậu.
“Anh về nhanh thôi.”
Lâm Trầm về phòng lấy áo khoác, rồi lại lấy dép của Khương Trà ra, giúp Khương Trà dính người quá mức mặc áo khoác vào, anh tránh chạm vào cái tay bị thương của Khương Trà, đỡ cậu vào toilet, “Đi thôi.”
Nhìn cánh cửa trước mặt chậm rãi đóng lại, Khương Trà thở ra một luồng khí nóng.
Cậu đếm thời gian đứng ở cửa hai ba phút rồi mở cửa, nhìn Lâm Trầm đang nghĩ cậu đi WC xong rồi định đỡ cậu về, nói nhỏ:
“Em cởi quần không được.”
Lâm Trầm sửng sốt rồi mới phản ứng lại.
Tay Khương Trà đang bị thương, trong chốc lát, anh rơi vào sự rối rắm.
Nếu anh vào giúp Khương Trà cởi quần, vậy bí mật của Trà Trà sẽ lộ ra? Lúc trước khi Trà Trà ngủ, anh phát hiện cậu có âʍ đa͙σ, bây giờ có thể giả bộ không biết gì cả. Nếu lần này nhìn thấy khi Trà Trà đang tỉnh táo, thì làm sao có thể giả bộ không biết gì nữa?
Trên thực tế, bây giờ anh không thể coi Trà Trà là một đứa em trai ngoan ngoãn nữa.
“Vậy, vậy thôi, em tự làm cũng được.”
Lâm Trầm thấy được sự mất mát trong mắt Khương Trà, anh vô thức đè lại cánh cửa sắp đóng lại.
Đối diện với ánh mắt hình hoa đào xinh đẹp của Khương Trà, anh thấy được sự căng thẳng không che giấu được bên trong.
“Anh giúp em.”
Lâm Trầm vừa buột miệng thì hối hận ngay, nhưng anh cũng không thể thay đổi nói là không được nữa, chỉ biết căng da đầu cùng Khương Trà đi vào trước bồn cầu.
Khi anh nhẹ nhàng kéo quần ngủ và qυầи ɭóŧ của cậu xuống thì trong đầu xuất hiện một suy nghĩ hoang đường.
Bên dưới của Trà Trà còn có một âʍ ɦộ, vậy khi cậu đi WC thì dùng cái đó hay ©ôи th!t?
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc