Lộ Khải Minh kết thúc buổi phỏng vấn lúc một giờ chiều.
Khi trở lại khoang điều khiển của phi thuyền riêng, anh phát hiện có vài tin nhắn chưa đọc trong thiết bị đầu cuối.
Người gửi là mẹ anh — Lộ Nghi. Bà nói rằng đã về hành tinh Thủ Đô, hỏi anh mấy giờ sẽ về đến nhà.
Lộ Khải Minh nhìn giờ rồi trả lời: “Đang trên đường, sắp tới rồi, chắc khoảng mười lăm phút nữa.”
Hôm nay là thứ Bảy. Chỉ cần Lộ Nghi ở Thủ Đô, chiều thứ Bảy nào anh cũng sẽ dùng bữa cùng bà, đó cũng là khoảng thời gian duy nhất trong tuần anh gặp bà.
So với gọi là “ăn cơm”, có lẽ nên gọi đây là một loại nghi thức duy trì mối quan hệ gia đình.
Lộ Nghi là một Omega, Lộ Khải Minh là con ruột của bà, cũng do một tay bà nuôi lớn, nên dĩ nhiên mang họ Lộ.
Nhà của Lộ Nghi ở Thủ Đô nằm ở ngoại ô, là biệt thự phong cách châu Âu độc lập, xung quanh cây cối rợp bóng, phía sau có hồ nước, rất yên tĩnh.
Lúc Lộ Khải Minh đến, người mở cửa là Phương Lan, người giúp việc đã làm cho nhà họ Lộ hơn mười năm.
Anh mỉm cười với bà, chào một tiếng: “Dì Phương.”
Phương Lan hồ hởi đi tới nhận áo khoác giúp anh: “Ôi, Tiểu Lộ về rồi đấy à.”
“Vâng, con mới về.” Lộ Khải Minh gật đầu, cởi áo khoác đưa cho bà rồi đi thẳng vào giữa phòng khách.
Một người phụ nữ đang ngồi ngay ngắn trên sofa nhâm nhi trà. Dù ở nhà, bà vẫn giữ dáng ngồi đoan chính, động tác cầm tách trà và đĩa lót tay đầy vẻ quý phái, vừa nhìn đã biết xuất thân từ gia đình có nền nếp nghiêm khắc.
“Mẹ, dạo này mẹ khỏe không?”
Lộ Khải Minh ngồi xuống ghế đơn bên cạnh, tháo cà vạt trước ngực.
Lộ Nghi đặt tách trà xuống rồi quay đầu lại, ánh mắt dừng lại nơi cổ áo anh một lúc, sau đó chỉ tay lên cổ mình.
Lộ Khải Minh lúc này mới nhận ra lúc nãy tháo cà vạt xong, cổ áo anh hơi nhăn, anh cười áy náy, chỉnh lại cổ áo cho phẳng phiu.
“Cũng ổn, chỉ là mấy hôm mưa hơi đau đầu.”
Giọng nói của Lộ Nghi không mang nhiều cảm xúc, bà giơ tay day day huyệt thái dương.
Kể từ sau cuộc ly hôn năm xưa, Lộ Nghi chưa từng tìm thêm Alpha nào nữa. Để không bị phiền bởi mùi pheromone, mấy năm trước bà đã phẫu thuật cắt bỏ tuyến tiết và thay bằng tuyến nhân tạo. Việc này gây tổn thương khá lớn cho cơ thể, bà phải dựa vào thuốc để duy trì sinh hoạt bình thường.
“Mẹ đi khám bác sĩ Đới chưa?”
Lộ Khải Minh hỏi.
“Bác sĩ Đới” chính là bác sĩ riêng của Lộ Nghi.
Bà gật đầu: “Đi rồi, chỉ là chuyện nhỏ, không sao.”
Sau đó bà lại nhấp một ngụm trà, chủ động nhắc đến tình hình gần đây của Duyệt Thần.
Khi nói đến chuyện công ty, giọng điệu của Lộ Nghi rõ ràng có thêm vài phần nghiêm túc.
Kết thúc câu chuyện, cả hai đều im lặng một lát.
Lộ Nghi chợt hỏi: “Dạo này... ông ta có tìm con không?”
“Hả?”
Lộ Khải Minh sững lại, sau khi nhận ra chữ “ông ta” mà bà nói là chỉ người Alpha đã ngoại tình khi anh còn chưa ra đời, không thể gọi là “chồng” cũng chẳng thể xem là “cha”, anh lập tức nhíu mày, vẻ mặt hiếm khi bộc lộ sự giận dữ: “Ông ta lại muốn?”
“Ừ.”
Chưa đợi anh nói xong, Lộ Nghi đã gật đầu: “Mẹ đã cho người xử lý rồi, miễn là ông ta không làm phiền con là được.”
Đúng lúc này, Phương Lan mang thức ăn vừa nấu xong từ bếp ra bàn ăn.
Lộ Nghi liếc mắt qua rồi nói: “Ăn cơm đi.”
Các món ăn được bày lên đều có vị rất nhạt, hoàn toàn tuân thủ theo thực đơn sức khỏe mà Lộ Nghi yêu cầu.
Khi thấy đĩa rau chân vịt xanh mướt trên bàn, tay cầm đũa của Lộ Khải Minh hơi khựng lại. Dù bao nhiêu năm trôi qua, vị chua của rau chân vịt vẫn khiến anh khó mà nuốt trôi.
Các món ăn mà Lộ Nghi sai người nấu, chẳng món nào anh thật sự thích. Nhưng từ khi còn là một đứa bé chưa biết hết mặt chữ, trên bàn ăn đã luôn là những món này.
Hồi nhỏ, mẹ từng nói với chú thỏ con là anh rằng: “Cái này tốt cho sức khỏe.”
Hóa ra, “tốt cho sức khỏe” nghĩa là phải ăn những món mình không thích sao?
Chú thỏ nhỏ gật đầu, lặng lẽ ghi nhớ từ này vào trong lòng.
Nhiều năm sau, những món dở vẫn cứ dở, nhưng anh dường như đã quen rồi.
Nhà họ Lộ có gia quy rất nghiêm: “Không nói khi ăn, không chuyện khi ngủ” là một trong số đó. Vậy nên trong bữa cơm, cả hai người đều không nói gì.
Ăn được một nửa, thiết bị đầu cuối của Lộ Khải Minh lại vang lên “ting!” một tiếng. Khi thấy dòng người gửi là Quý Tiêu, ánh mắt anh khựng lại một chút:
[Quý Tiêu]: Nhận được tài khoản anh tặng rồi, tôi rất thích, cảm ơn anh nhé.
Ngẩng đầu lên, Lộ Khải Minh thấy Lộ Nghi đang nhíu mày nhìn mình.
Anh vội nói: “Xin lỗi”, rồi lập tức thu hồi ánh nhìn.
Sau bữa cơm, Phương Lan bưng lên một miếng bánh ngàn lớp nhỏ, kèm theo dao nĩa:
“Trước đây theo thực đơn có làm chút đồ ngọt, muốn ăn thử không?”
Nói xong bà liền đi dọn bát đũa.
Lộ Khải Minh nhìn miếng bánh một lúc, rồi thấy Lộ Nghi bên kia lại nhíu mày.
Dường như nhớ đến điều gì, anh đứng dậy bê luôn cả đĩa bánh và mấy chiếc đĩa còn thừa quay vào bếp, mỉm cười với Phương Lan: “Dì Phương, dì giữ lại ăn nhé. Cháu không thích đồ ngọt.”
Nói xong, anh đặt bát đĩa vào bồn rửa.
“Cứ để đấy, để dì làm.”
Phương Lan vội xua tay, nhìn người đàn ông trước mặt giờ đã cao hơn bà cả một cái đầu, trong lòng không khỏi cảm khái.
Lúc cô mới đến nhà họ Lộ, Lộ Khải Minh mới chỉ sáu, bảy tuổi. Trẻ con càng nhỏ, thời gian chờ đợi đến kỳ phân hóa càng dài, mà ở giai đoạn đó, chúng hoàn toàn không thể kiểm soát được đặc trưng động vật trên cơ thể. Vì vậy, hồi đó anh vẫn là một chú thỏ tai cụp, tai dài phủ lông mềm mại.
Phương Lan đã nghĩ ngay từ cái nhìn đầu tiên rằng thằng bé này thật sự rất đẹp trai. Đôi mắt to tròn, đen láy như hai trái nho đen, gương mặt thanh tú, tính cách lại ngoan ngoãn. Trước đây cô cũng từng chăm sóc trẻ nhỏ ở những gia đình khác, phần lớn bọn trẻ tầm tuổi này đều rất nghịch, ba ngày không dạy dỗ là trèo tường phá nhà, không được thứ gì mình muốn là sẽ vừa khóc vừa làm ầm ĩ với ba mẹ.
Nhưng Lộ Khải Minh lại đặc biệt ngoan ngoãn. Lộ Nghi bận rộn công việc nên ít khi quan tâm đến con cái. Lộ Khải Minh luôn rất tự giác trong mọi chuyện, từ sinh hoạt thường ngày cho đến việc học hành, chưa bao giờ khiến người khác phải lo lắng.
Phương Lan nhớ lần đó, bà dẫn anh về nhà, đi ngang qua một tiệm bánh ngọt. Ban đầu bà vẫn nắm tay anh, đi được vài bước thì phát hiện không thể kéo anh đi tiếp. Bà quay lại, thấy chú thỏ nhỏ mắt to tròn đang chăm chú nhìn vào tủ kính đầy bánh kem. Trong con ngươi đen láy kia phản chiếu đủ loại bánh ngọt nhiều màu sắc.
Con nít vốn đã đáng yêu, mà một chú thỏ nhỏ vừa ngoan lại vừa xinh xắn như Lộ Khải Minh thì càng khiến người ta mềm lòng.
Phương Lan lúc ấy cười hỏi: “Muốn ăn không?”
Lộ Khải Minh gật đầu, nhưng rất nhanh sau đó lại lắc đầu, nói: “Không muốn. Mẹ nói ăn vào sẽ sâu răng.”
Phương Lan cười: “Không sao, giờ mẹ không có ở đây, bà lén mua cho cháu một cái, cháu không nói với mẹ là được.”
Chú thỏ nhỏ dường như bị lời dụ dỗ ấy làm lay động, liếc nhìn bánh trong tủ kính rồi lại nhìn Phương Lan, do dự hồi lâu rồi kiên quyết kéo tay bà, vừa đi vừa nói: “Thôi ạ, cháu không thích ăn ngọt đến vậy đâu. Mẹ không thích những đứa trẻ nói dối, cháu không muốn mẹ buồn.”
Phương Lan vừa bất lực vừa buồn cười. Bà nghĩ, rõ ràng lúc nãy anh nhìn bánh mắt gần như dán vào tủ kính, mà còn bảo không thích ăn ngọt.
Sau này, Lộ Khải Minh mười ban tuổi thì vào trường nội trú, chỉ cuối tuần mới về nhà.
Ngay cả khi phân hóa thành Omega và trải qua kỳ phát tình đầu tiên, anh cũng tự mình chịu đựng, đến phòng y tế của trường tiêm thuốc ức chế, chỉ rất bình thản nói với Lộ Nghi rằng mình đã phân hóa rồi.
Rất nhiều người, đặc biệt là Omega khi mới phân hóa thường không thể chịu được cảm giác khó chịu trong kỳ phát tình, có người sẽ xin nghỉ học, có người về nhà để được chăm sóc.
Nhưng trong ký ức của Phương Lan, Lộ Khải Minh chưa từng về nhà lần nào, dường như từ nhỏ anh đã có một sự độc lập vượt xa bạn đồng trang lứa, rất ít khi khiến người khác phải lo lắng, gặp chuyện gì cũng tự mình giải quyết, không hề phụ thuộc vào ai.
Phương Lan thở dài. Cô thường thấy Lộ Khải Minh cười, nhưng rất hiếm khi thấy anh thật sự vui vẻ.
-
Khi Lộ Khải Minh trở về nhà thì trời cũng đã khá khuya.
Vừa bước vào cửa, hệ thống quản gia thông minh liền chuyển đèn thành sắc vàng ấm áp, chiếu sáng căn phòng tối đen.
Lộ Khải Minh thay đồ rồi đi thẳng vào thư phòng. Trên bàn nổi bật nhất là những lọ thuốc, đa phần là melatonin và thuốc hỗ trợ giấc ngủ, cùng với thuốc điều hòa pheromone mà bác sĩ kê cho anh.
Anh ngồi trước bàn, mở một tập tin trên thiết bị đầu cuối là bản chẩn đoán bác sĩ riêng vừa gửi đến.
Bác sĩ nói rằng sau lần bị đánh dấu ngoài ý muốn, tình trạng rối loạn pheromone của anh quả thực đã cải thiện nhiều, tuyến thể cũng không còn viêm nữa.
Thật ra khoảng mười tám tuổi, anh đã có triệu chứng ban đầu, nhưng lúc đó còn nhỏ, không để ý, cố gắng chịu đựng mỗi kỳ phát tình, kết quả dẫn đến rối loạn pheromone. Hiện tại thuốc gần như không có tác dụng, cách tốt nhất vẫn là tìm một Alpha có độ phù hợp cao để đánh dấu hoàn chỉnh.
Lộ Khải Minh dừng mắt trên bản chẩn đoán rất lâu, không biết đang nghĩ gì, cuối cùng cất nó đi, ánh mắt lại lướt qua hộp thuốc còn chưa mở ở góc bàn.
Đó là một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp, có hiệu lực trong vòng 48 giờ sau khi bị đánh dấu.
Anh liếc nhìn thiết bị đầu cuối. Hôm nay vừa tròn hai ngày kể từ lúc đó.
Anh không nhớ rõ chính xác xảy ra lúc nào, nhưng dù sao cũng không phải đánh dấu hoàn chỉnh nên khả năng mang thai là rất thấp. Anh không nghĩ nhiều, nuốt viên thuốc với nước lạnh.
-
Hai giờ sáng, Lộ Khải Minh vẫn khó ngủ, anh dậy định lấy vài viên melatonin từ thư phòng.
Khi đi qua phòng khách, ánh mắt lại dừng trên chiếc áo khoác vắt trên lưng ghế sofa.
Đó là một chiếc áo bóng chày Oversize, màu sắc nổi bật, mặt sau thêu một con sói xám hoạt hình trông rất dữ dằn, hoàn toàn không phải kiểu anh hay mặc.
Đó là chiếc áo khoác anh vô tình mang về từ căn hộ của Quý Tiêu, sau đó bận bịu quá nên quên chưa trả lại.
Lộ Khải Minh do dự chốc lát, cuối cùng vẫn đem chiếc áo khoác vào trong.
Anh đắp nó lên người, hơi ngượng ngùng vùi mặt vào gối. Đầu mũi vẫn phảng phất hương ô long nhẹ nhàng, mùi pheromone của Alpha, khiến anh lại nhớ đến mùi hương của cô gái tối hôm đó.
Cô ấy có những động tác vội vã, làn da ấm nóng và cái đuôi không ngừng cọ tới cọ lui.
Bất giác, mặt anh đỏ bừng, đôi tai phía sau đầu cũng nhô ra.
Lộ Khải Minh cảm thấy vậy thật sự hơi mất mặt, nên lại chui đầu vào chăn, giấu kỹ gò má ửng hồng, chỉ để lộ đôi mắt.
Không bao lâu sau, cơn buồn ngủ ập đến, trong hơi ấm chăn đệm, anh lơ mơ nghĩ: Có vẻ... nếu mai đến công ty thì sẽ lại được gặp cô rồi.