Tổng Tài Thỏ Tai Cụp Mang Thai Con Của Tôi

Chương 4

Trước Sau

break


 

Ánh sáng màu cam nhạt chiếu thẳng vào quầy bar. Chủ câu lạc bộ kiêm bartender đang lắc bình pha chế trên tay, tiếng đá va vào nhau phát ra âm thanh trong trẻo.

Khách đến nơi này đa phần đều có thứ hạng không tệ trong "New World——X".

Lúc Quý Tiêu bước vào câu lạc bộ, mấy người bạn của cô vẫn chưa tới. Cô bèn chọn ngồi xuống trước màn hình livestream đặt cạnh quầy bar. Trên đó đang chiếu một đoạn quảng cáo về dòng phi thuyền mới.

Ông chủ câu lạc bộ quen mặt cô, chào một câu rồi lại tập trung làm việc của mình.

Trong quảng cáo, chiếc phi thuyền có thân bạc trắng, thiết kế đường cong hình chữ S cực kỳ đẹp mắt, chỉ có hai chỗ ngồi, cửa khoang mở từ phía trên. 

Nhìn thì hoành tráng thật đấy nhưng lại không thực tế, Quý Tiêu chẳng hứng thú, liền mở thiết bị ra hỏi xem mấy người bạn kia đã tới đâu rồi. Khi ngẩng đầu lên, màn hình livestream đã chuyển sang nội dung khác.

Chính giữa màn hình là một gương mặt quen thuộc — người đàn ông ngồi vắt chân trên ghế sofa, đối diện camera nói chuyện một cách thoải mái về những thay đổi sắp tới của phiên bản mới trong "New World - X" cùng tư tưởng sáng tạo đằng sau đó.

Hôm nay Lộ Khải Minh ăn mặc còn chỉnh chu hơn mấy hôm trước ở công ty. Túi áo vest có nhét một chiếc khăn tay đỏ, làm nổi bật làn da trắng của anh.

Từ góc quay này, đôi chân dài được quần âu ôm gọn trông càng nổi bật.

Ánh mắt Quý Tiêu dừng lại nơi đôi môi đẹp của anh. Giọng anh không nhanh không chậm, bình tĩnh rõ ràng, từng cử chỉ đều mang theo khí chất ung dung điềm đạm.

Khi cô còn đang thất thần, vai bỗng bị vỗ nhẹ, có ai đó đưa cho cô một ly trà sữa: “Nè, cho cậu đấy.”

Quý Tiêu quay đầu lại, hóa ra là cậu bạn thân của cô – Văn Gia Mộc.

Văn Gia Mộc cao ráo, hôm nay mặc một chiếc hoodie đơn giản, trông như sinh viên đại học sáng sủa, hoạt bát. Sau lưng anh ấy còn có hai người nữa: người tròn tròn là Tống Hân, người cao gầy là Hà Việt.

Có vẻ ba người bọn họ đến cùng lúc.

Đây đều là những người bạn thân từ thời đại học của Quý Tiêu. Văn Gia Mộc và Hà Việt đều là Alpha, Tống Hân là Beta.

Cô tự nhiên nhận lấy ly trà sữa, nói một tiếng “Cảm ơn”, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên màn hình livestream kia.

Tống Hân tính cách sôi nổi, nhìn theo ánh mắt cô liền reo lên: “Ơ kìa, có phải phiên bản thử nghiệm nội bộ của "New World——X" không? Tôi nói cậu nghe, Tôn Việt – cái thằng ở ký túc xá bên cạnh hay khoe của ấy, hôm nọ chém gió vừa lắm, khoe mới moi được một tài khoản nội bộ cấp 20, còn bảo phải nhờ cậy đủ mối mới lấy được.”

Hà Việt bật cười: “Thật ra giờ tài khoản nội bộ cũng khó kiếm thật.”

Tống Hân bỗng nhớ ra gì đó, nhìn sang Quý Tiêu: “À đúng rồi, Tiêu, cậu đang làm ở Duyệt Thần mà? Bên đó không có đãi ngộ gì à?”

Quý Tiêu đang cầm ống hút định cắm vào ly, nghe câu hỏi thì hơi khựng lại, động tác dừng giữa chừng.

Còn chưa kịp trả lời, Văn Gia Mộc đã thay cô lên tiếng: “Cậu ấy chỉ làm thời vụ thôi, đâu phải lên cấp quản lý gì. Cậu bớt suy diễn đi.”

Tống Hân cười hì hì: “Hầy, tôi chỉ nghĩ nếu mà moi được tài khoản thử nghiệm, dù chỉ là nửa cấp thôi, cũng đủ khiến tụi kia ghen đỏ mắt.”

Quý Tiêu vẫn chưa rõ bên phía Lộ Khải Minh định sắp xếp thế nào nên chưa nói gì về vụ thử nghiệm. Cô dứt khoát cắm ống hút vào lớp màng nhựa, cúi đầu hút một ngụm.

Ngay sau đó.

Vị ngọt ngào của đào trắng hòa quyện với hương trà nhẹ nhàng lan khắp khoang miệng. Vị trà sữa rất mượt, mùi đào trắng đậm đà đến mức gần như ngay lập tức chiếm lấy toàn bộ đầu óc Quý Tiêu, khiến cô phản xạ có điều kiện mà nhớ đến đêm hôm đó và... con thỏ có mùi đào trắng kia.

“Khụ... khụ khụ...”

Quý Tiêu bị sặc, ho khan mấy tiếng, vội lùi lại một bước, mặt cũng đỏ lên.

Văn Gia Mộc thấy phản ứng của cô như vậy thì ngạc nhiên: “Sao vậy?”

Quý Tiêu nhíu mày: “Cái này vị gì thế?”

“Đào trắng ô long đấy, vị mới của tiệm Lạc Trà. Sao thế? Không thích hả? Tôi đổi cho cậu.” Văn Gia Mộc vừa nói vừa định đưa ly của mình đổi cho cô.

Quý Tiêu hít thở bình thường lại, vội xua tay: “Không cần đâu.”

Nói xong, nét mặt cô đã khôi phục vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ là vệt ửng đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết.

Quý Tiêu từ trước đến nay luôn cho người ta cảm giác điềm tĩnh như núi, kiểu người dù trời có sập xuống cũng chẳng phản ứng gì quá lớn.

Tống Hân hiếm khi thấy cô lúng túng như vậy, liền trêu chọc: "Tiêu, dạo này cậu sao vậy? Hai ngày nay gọi cũng không đáp, lên mạng cũng không có mặt, đi làm bận đến thế à?"

Nói đến đây, cô ấy đột nhiên đổi giọng, làm ra vẻ thần bí: "Không lẽ cậu đang yêu đương đấy hả? Chết rồi, bảo sao nãy tôi lại thấy trên người cậu có mùi Omega."

Tống Hân làm mặt khoa trương, cuối cùng còn làm bộ làm tịch ghé sát lại ngửi thử một cái.

Cô ấy vốn chỉ định đùa cho vui, ai ngờ Quý Tiêu phản ứng chẳng khác gì một con mèo xù lông, trong khoảnh khắc cô ấy vừa tới gần, cô đã lùi liền mấy bước, sau đó còn nghiêm túc cúi đầu ngửi tay áo mình.

Sau khi xác nhận trên quần áo chỉ có mùi thơm của nước giặt, không hề lưu lại chút nào mùi pheromone của Lộ Khải Minh, cô liếc Tống Hân một cái, ánh mắt như thể đang hỏi: "Cậu muốn bị đánh à?"

Lần này đến lượt Tống Hân sững người: "Chết tiệt, không phải thật đấy chứ? Cậu thực sự đang yêu à?"

Không ai để ý thấy sắc mặt của Văn Gia Mộc thoáng chốc trở nên khó coi.

Quý Tiêu bị chọc đến bật cười: "Yêu cái gì mà yêu, tôi đang đi làm đấy, đâu rảnh rỗi như cậu."

Tống Hân ôm ngực, làm ra vẻ kinh hãi: "Suýt chút nữa tôi tưởng tuổi trẻ của mình kết thúc rồi."

Quý Tiêu: "?"

Cô thật sự muốn hỏi lại: Cậu có biết lịch sự là gì không?

Bên cạnh, Hà Việt cũng bật cười: "Thật đấy, nếu Tiêu mà yêu Omega, tuổi trẻ của tôi cũng coi như chấm dứt."

Câu nói này thực ra bắt nguồn từ một chuyện cười thời đại học của bọn họ.

Khi Quý Tiêu mới vào đại học, cô còn trẻ người non dạ, lại vốn là người không thích ràng buộc, thường xuyên trốn học đi chơi bóng hoặc chơi game với bạn bè. Thế nhưng cô lại có gương mặt chẳng thể bắt bẻ được, thành tích và gia thế đều thuộc hàng top đầu trong trường, vì thế tính cách tự do, bất cần của cô trong mắt nhiều người lại trở thành nét cuốn hút chết người.

Khi đó, một trong số những người theo đuổi cô chính là hoa khôi Omega của khoa Ngoại ngữ cũng là người đẹp nhất khối. Tuy trước đó đã có lời đồn rằng Quý Tiêu là một Alpha khó tiếp cận, thậm chí nghe nói... không có hứng thú với yêu đương.

Nhưng hoa khôi nghe xong lại càng hăng hái, còn tuyên ba trong vòng một tuần sẽ cưa đổ Quý Tiêu.

Vào một ngày cuối tuần nắng đẹp, cô nàng đã nhờ vả đủ kiểu, lén lút lẻn vào ký túc xá của Quý Tiêu, định tạo cho cô một “bất ngờ ngọt ngào”.

Lúc đó, Quý Tiêu đang thực hiện một nhiệm vụ quan trọng, tập trung cao độ, đến mức không nhận ra trong phòng có thêm người.

Khi hoa khôi mặt đỏ ửng thốt lên câu “Tôi thích cậu”, Quý Tiêu hoàn toàn không phản ứng gì.

Hoa khôi tức giận, lập tức lớn tiếng: "Cho cậu một cơ hội cuối cùng, chọn game hay chọn tôi?"

Lần này Quý Tiêu mới nghe thấy, tháo tai nghe xuống, nghiêng đầu hỏi đầy khó hiểu: "Game? Game nào?"

Hoa khôi xưa nay chưa từng chịu nhục như vậy, lập tức bật khóc chạy ra khỏi phòng. Còn Quý Tiêu thì nhờ “trận chiến huyền thoại” đó mà nổi như cồn, thành công leo lên vị trí số một trong bảng xếp hạng “Alpha thẳng đét” của trường. 

Câu nói kinh điển gắn liền với cô từ đó chính là: "Omega làm sao vui bằng chơi game?"

Nhớ lại chuyện này, Quý Tiêu cũng bật cười. Cô thúc khuỷu tay vào người Tống Hân:

"Câu đó không phải tôi nói, lúc đó chẳng phải mấy người các cậu bịa đặt lung tung à?"

Tống Hân vừa cười vừa gật đầu: "Phải rồi phải rồi, tôi sai rồi."

Văn Gia Mộc thấy mọi người đã trêu đủ, liền đề nghị đi đến phòng game. Anh ấy ra hiệu cho Tống Hân và Hà Việt đi trước, còn mình thì thong thả đi cùng Quý Tiêu phía sau.

Quý Tiêu vừa đi vừa cúi đầu uống mấy ngụm trà sữa, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn ống hút, như thể đang nghiên cứu thứ gì mới mẻ.

Nhìn cô như vậy, Văn Gia Mộc mỉm cười: "Cậu thích à? Vậy lần sau tôi mua cho."

Quý Tiêu khựng lại một chút. Thật ra cô rất thích hương vị này, nhưng thái độ gần đây của Văn Gia Mộc khiến cô có chút không tự nhiên. 

Cuối cùng cô chỉ khẽ mím môi, nói: "Không, bình thường thôi."

Khi cô và Văn Gia Mộc bước vào phòng game, hai người kia đã thay đồ xong.

"New World——X" khác với các game VR thông thường ở chỗ ngoài thị giác và thính giác, người chơi còn có thể cảm nhận được vị giác, khứu giác và xúc giác. Khi mặc thiết bị đặc biệt, game sẽ kết nối trực tiếp với hệ thần kinh não bộ, hòa nhập ý thức người chơi vào nhân vật trong game, quá trình này gọi là “cộng cảm”.

Trà sữa đã uống hết, nhưng mùi đào trắng dịu nhẹ vẫn vương lại nơi đầu lưỡi. Khi thiết bị kết nối hoàn toàn, cô như bước vào một thế giới chân không kín mít, xung quanh tối đen và yên tĩnh tuyệt đối.

Giây tiếp theo, cánh cổng ký ức dường như bị mở tung. Quý Tiêu có cảm giác mình đang trôi nổi trong dòng chảy ý thức, mùi Bạch Đào Ô Long quanh quẩn nơi chóp mũi, kéo theo đoạn ký ức mờ ám nhất bị giấu sâu trong tâm trí.

Trong phòng nghỉ đóng kín, tiếng thở gấp gáp nhẹ nhàng của Omega vang lên như nhịp trống, rung lên từng hồi bên tai cô.

Người đàn ông khẽ tựa vào vai Quý Tiêu, hơi thở nóng hổi. Đôi mắt xinh đẹp phủ lớp hơi nước mờ, đuôi mắt hơi cong kéo theo vệt đỏ rực. Khuôn mặt vốn thanh cao lạnh lùng lại nhuộm màu dục vọng rất đỗi trần tục...

Không rõ bao lâu sau, ở cuối dòng ý thức xuất hiện một khoảng không rộng lớn. Tiếng gió bên tai, làn hơi ẩm trong không khí đều được phóng đại. Quý Tiêu chính thức bước vào thế giới của New World——X.

Chiều hôm đó, thành tích của cô tốt hơn bất kỳ lần nào trước đây. Gần như không để lại bất kỳ cơ hội nào cho đối thủ, cô như một cỗ máy giết chóc chính xác và lạnh lùng khiến Tống Hân phải chửi thề đến ban, năm lần.

Cuối cùng, Tống Hân chạm vào tay cô, phấn khích nói: "Omega sao có thể vui bằng chơi game được đúng không?"

Trong đầu Quý Tiêu vẫn còn hiện lên gương mặt kia, khuôn mặt đẹp đẽ ấy, sắc mặt ửng hồng, khóe mắt ướt át, tiếng nức nở không sao kìm nén nổi.

Cô tháo thiết bị VR, mở mắt ra, vẻ mặt vẫn lãnh đạm như thường, nhưng máu trong người lại sôi trào dữ dội, từng tế bào trong cơ thể đều gào thét phấn khích. Cảm giác kích thích đó không thể nào dập tắt nổi.

Cô mím môi, bật ra một âm tiết đơn giản: "Ừ."

Đúng lúc này, một tiếng “ting!” vang lên từ thiết bị đầu cuối.

Đó là một tin nhắn cực kỳ ngắn gọn do Lộ Khải Minh gửi đến cho cô: “Tài khoản thử nghiệm phiên bản mới, tặng cho cô.”

Ngay sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc tới mức có thể nhét vừa một quả trứng gà của Tống Hân, cô đã thấy trên màn hình của mình xuất hiện tài khoản cấp đầy đủ, trang bị tối đa kia.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc