Tổng Giám Đốc Chỉ Muốn Cưng Em

Chương 72: Được Cưng Chiều Khi Bệnh

Trước Sau

break

Ngay lúc căn phòng còn chìm trong yên tĩnh, ngoài cửa bỗng vang lên vài tiếng gõ rất khẽ. Giọng nói quen thuộc của A Đào nhanh chóng truyền vào, cẩn thận tới mức giống như sợ làm phiền người còn đang nghỉ ngơi bên trong.

“Thiếu gia... thiếu phu nhân...” Cô bé nhỏ giọng, “Em mang cháo lên rồi ạ...”

Dung Tuyết San còn đang ngủ mơ màng, đầu nhỏ vẫn vô thức dựa lên người Thượng Quan Thần. Nghe thấy tiếng động bên ngoài, hàng mi dài khẽ run lên rồi mới chậm rãi hé mắt, vẻ mặt còn ngái ngủ tới mức chẳng muốn động đậy.

“Ưm...”

"Em chưa muốn dậy...” Giọng cô mềm nhũn, đầu còn vô thức cọ nhẹ thêm một chút lên vai người bên cạnh như muốn trốn luôn vào chăn.

Thượng Quan Thần cúi mắt nhìn cô vài giây rồi mới thấp giọng đáp ra ngoài cửa, “Vào đi.”

Cánh cửa rất nhanh mở ra.

A Đào bưng khay nhỏ bước vào, trên đó là tô cháo thịt bằm nhuyễn còn nghi ngút khói, mùi thơm nhẹ lan khắp phòng ngủ khiến không khí cũng trở nên ấm áp hơn không ít.

“Thiếu phu nhân đang bệnh nên em nấu cháo mềm chút...” A Đào vừa nói vừa đặt khay xuống bàn nhỏ cạnh giường, ánh mắt vô thức lướt qua bộ dáng dính người của Dung Tuyết San rồi cố nhịn cười. “Ăn nóng sẽ dễ chịu hơn đó ạ.”

Dung Tuyết San vừa ngửi thấy mùi cháo, bụng gần như lập tức phản ứng.

Nhưng người vẫn chẳng chịu rời khỏi chỗ.

Cô kéo chăn lên che nửa mặt, giọng nhỏ tới mức gần như chẳng nghe rõ.

“Em không muốn ngồi dậy đâu...”

“Người cứ lâng lâng khó chịu...”

Thượng Quan Thần nhìn cô vài giây, cuối cùng rất tự nhiên đưa tay đỡ lấy người kéo ngồi dậy, còn tiện tay đặt gối phía sau lưng cho cô tựa thoải mái hơn.

“Không ăn.”

“Lát nữa lại mệt hơn.”

Dung Tuyết San mím môi, vẻ mặt đầy không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi yên, chỉ là đầu nhỏ còn vô thức dựa nhẹ lên vai hắn như thể chẳng còn sức tự giữ mình ngồi thẳng nữa.

“Ngài đút em ăn...” Cô lí nhí nhỏ giọng, giọng nói mềm tới mức chính bản thân nghe xong cũng thấy ngượng: “Em bệnh mà...”

Thượng Quan Thần nghe xong liền hơi khựng lại. Ánh mắt sâu thẳm dừng nơi gương mặt còn đỏ nhẹ vì bệnh của cô gái nhỏ trước mặt, ngay cả hàng mi cũng cụp xuống như đang âm thầm làm nũng mà chẳng tự biết. Người trước giờ mạnh miệng cãi hắn không chịu thua, lúc này lại mềm tới mức khiến người ta chẳng biết nên bất lực hay chiều chuộng trước.

“Em bệnh nên muốn làm gì cũng được?” Giọng hắn thấp trầm, khóe môi khẽ động nhẹ như đang cố nhịn cười trước bộ dáng đáng thương kia.

Dung Tuyết San lập tức kéo chăn cao thêm chút, đầu nhỏ còn vô thức tựa sát hơn lên vai hắn, giọng nói mềm nhũn tới mức gần như tan ra trong không khí. “Đúng rồi...” Cô lí nhí phản bác, “Em đang bệnh mà... bệnh nhân phải được chăm chứ...”

A Đào đứng cạnh gần như phải cúi đầu thật thấp để nhịn cười. Thiếu phu nhân nhà cô lúc khỏe mạnh còn biết ngại, bây giờ bệnh lên một chút lại trực tiếp dính người tới mức chẳng muốn tự ngồi ăn nữa.

Thượng Quan Thần im lặng vài giây.

Cuối cùng vẫn kéo chiếc bàn nhỏ lại gần, chậm rãi cầm bát cháo còn nóng lên, dùng muỗng khuấy nhẹ cho nguội bớt rồi mới thấp giọng, “Há miệng.” Dung Tuyết San hơi ngẩn người.

Có lẽ chính cô cũng không nghĩ hắn thật sự chịu đút mình ăn.

Đôi mắt nhỏ khẽ chớp vài cái rồi mới ngoan ngoãn mở miệng nhận lấy muỗng cháo đầu tiên. Cháo thịt bằm mềm tới mức gần như tan nơi đầu lưỡi, bụng vốn khó chịu từ sáng cũng dần thấy dễ chịu hơn một chút.

“Ngon...” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm.

Nói xong còn vô thức kéo nhẹ tay áo hắn như đang lấy lòng. “Ngài đút nữa đi...”

Thượng Quan Thần nhìn cô vài giây.

Đáy mắt hiếm hoi hiện lên ý cười rất nhạt.

“Bệnh rồi.”

“Đúng là biết làm nũng hơn hẳn.”

–––

Dung Tuyết San nghe xong liền khẽ mím môi, gương mặt nhỏ vốn còn đỏ nhẹ vì sốt lúc này chẳng hiểu sao lại nóng thêm chút nữa. Cô cúi đầu nhìn bát cháo trong tay hắn, đầu ngón tay vô thức siết nhẹ góc chăn như đang âm thầm ngượng ngùng trước câu nói vừa rồi.

“Em đâu có làm nũng...” Cô lí nhí phản bác, giọng nhỏ tới mức gần như chẳng đủ sức thuyết phục ai. “Là do em bệnh thôi...”

Nói xong còn vô thức kéo tay áo hắn thêm chút như sợ người đứng dậy rời đi thật.

Thượng Quan Thần cúi mắt nhìn động tác nhỏ ấy.

Khóe môi lạnh nhạt hiếm hoi hơi cong lên.

“Ừ.”

“Không làm nũng.”

“Chỉ là ôm tay tôi không chịu buông.”

Dung Tuyết San gần như lập tức cứng người.

Hai tai nóng ran.

Ngay cả A Đào đứng cạnh cũng phải quay mặt sang bên giả vờ chỉnh khay cháo để nhịn cười.

“Ngài đừng nói nữa mà...” Cô nhỏ giọng phản đối, đầu nhỏ vô thức cúi thấp hơn, vẻ mặt chẳng khác nào vừa bị người ta bắt được bí mật lớn nhất đời mình.

Thượng Quan Thần chẳng tiếp tục trêu nữa.

Hắn rất tự nhiên đưa muỗng cháo tới trước môi cô lần nữa, thanh âm trầm thấp hơn đôi chút.

“Ngoan.”

“Ăn hết rồi uống thuốc.”

Dung Tuyết San mím môi vài giây.

Cuối cùng vẫn ngoan ngoãn hé miệng ăn tiếp.

Chỉ là vừa ăn được vài muỗng.

Đầu nhỏ lại chẳng biết từ lúc nào vô thức tựa luôn lên vai hắn, cả người mềm nhũn vì chưa khỏe hẳn, giọng nói nghe cũng mơ màng hơn trước.

“Ngài đừng đi làm hôm nay được không...”

“Em bệnh...”

“Ở nhà với em một chút đi...”

“Nếu ngài đi làm em... em sẽ dỗi hờn ngài... không nói chuyện với ngài nữa.”

Thượng Quan Thần nghe xong liền khẽ dừng động tác đút cháo lại, ánh mắt sâu thẳm dừng trên gương mặt nhỏ đang tựa hẳn vào vai mình. Cô gái này rõ ràng đang bệnh, nhưng miệng vẫn không quên đưa ra lời “đe dọa” non nớt khiến người khác vừa buồn cười vừa không nỡ từ chối.

“Nếu tôi đi làm...” Hắn thấp giọng lặp lại, như đang cân nhắc từng chữ cô vừa nói.

Dung Tuyết San lập tức gật đầu liên tục, hai tay vô thức kéo chặt tay áo hắn hơn một chút, giọng nói mềm nhũn nhưng lại mang theo chút cố chấp đáng yêu. “Ừm... em sẽ dỗi ngài đó... dỗi rất lâu luôn... không thèm nói chuyện với ngài nữa...”

Nói xong còn cố tình quay mặt sang một bên, giả vờ như rất nghiêm túc giận dỗi, nhưng gương mặt đỏ hồng vì sốt lại khiến lời uy hiếp ấy trở nên chẳng có chút sức nặng nào.

Thượng Quan Thần nhìn bộ dáng ấy vài giây.

Cuối cùng khẽ thở ra một hơi rất nhẹ.

Hắn đặt bát cháo xuống bàn, rất tự nhiên đưa tay chỉnh lại chăn cho cô, giọng nói thấp trầm hơn thường ngày một chút, mang theo cảm giác dung túng hiếm thấy.

“Dỗi bao lâu?”

Dung Tuyết San hơi ngẩn người, không ngờ hắn lại thật sự đáp lại nghiêm túc như vậy. Cô chớp mắt vài cái, sau đó lí nhí trả lời: “...Chắc là một ngày thôi.”

Nói xong lại sợ quá ít, vội vàng sửa lại: “Không... nửa ngày cũng được...”

Thượng Quan Thần nhìn cô, đáy mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.

“Vậy tôi về sớm.”

“Không để em dỗi lâu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương